Từng giọt nước mưa cuối cùng ngừng rơi vào khoảng ba giờ sáng. Bầu trời Giang Thành vẫn còn xám mờ, như thể chưa kịp dứt cơn giông. Trong phòng bệnh, ánh đèn dịu nhẹ hắt xuống sàn nhà trắng lạnh. Căn phòng im lặng đến mức nghe được cả tiếng máy truyền dịch nhỏ giọt đều đặn.
Lục Trạch ngồi ở chiếc ghế cạnh giường. Anh mặc áo sơ mi trắng đã nhăn nhẹ ở phần tay áo, hai nút cổ áo mở ra, lộ chút mỏi mệt. Áo vest đã cởi ra, gác lên thành ghế, tay chống cằm, mắt không rời khỏi người đang nằm trên giường. Cả đêm không rời nửa bước.
Lúc mới tới viện, anh từng nghĩ sẽ ở lại một lúc, đợi cô ổn hơn sẽ giao cho y tá theo dõi. Nhưng khoảnh khắc bác sĩ nói: “May mà đưa kịp,” anh lại không thể rời đi. Không ai biết, anh đã ngồi như vậy bao lâu, ngay cả chính anh cũng không nhớ rõ. Tống Du được đắp một tấm chăn mỏng, góc chăn chỉnh tề như vừa được ai đó vuốt lại. Vẫn còn vương chút hương bạc hà nhẹ quen thuộc lạnh, nhưng an lòng.
Cô tỉnh dậy trong khoảng lặng mờ mịt đó. Đầu óc như lơ lửng trong sương, không rõ là mơ hay thật. Ánh mắt chậm rãi mở ra, chạm phải bóng dáng người đàn ông ngồi lặng lẽ bên cạnh.
Ánh đèn rọi xuống nửa gương mặt anh, khiến đường nét càng thêm sâu thẳm. Mắt anh nhìn cô, không tránh đi, không lạnh lùng, cũng không dịu dàng chỉ là rất lâu. Rất lâu. Như thể đang nhìn một điều gì đó chính anh cũng không dám chắc. Rồi anh quay đi. Không nói gì. Chỉ đứng dậy rót nước.
Tống Du mấp máy môi, muốn hỏi gì đó, nhưng cổ họng khô rát khiến cô chỉ khẽ ho khan. Tiếng động ấy khiến anh quay lại ngay, tay vẫn cầm cốc nước ấm. Anh đưa ly nước đến bên môi cô, tay đặt sau gáy đỡ nhẹ. Hành động tự nhiên, không dư thừa, cũng không quá gần gũi. Nhưng lại khiến tim cô lỡ một nhịp.
Cô uống từng ngụm nhỏ, giọng khàn khàn vì sốt, mở lời một cách chậm rãi: “Cảm ơn.”
Anh không trả lời, chỉ đặt ly xuống, đứng thẳng người, ánh mắt một lần nữa né tránh điều gì đó.
Một lúc sau, cửa mở khẽ. Y tá gõ cửa nhẹ rồi bước vào, tay cầm túi thuốc và một số giấy tờ theo dõi bệnh án.
"Anh Thẩm, cần liên hệ với người nhà bệnh nhân không ạ?"
Lục Trạch không quay đầu lại, chỉ khẽ đáp: "Tôi là người nhà."
Câu nói nhẹ như gió thoảng, nhưng rơi vào tim người đang nằm lại như tiếng sấm. Tống Du ngước lên, ánh mắt dao động. Không phải vì cảm động, mà là… cô thấy sợ. Sợ cảm giác này. Sợ cái cách anh nhìn cô, chăm sóc cô, dùng từ "người nhà" như thể hai người thật sự có mối quan hệ gì đó không thể quay đầu. Cô không dám hỏi. Anh cũng chẳng nói thêm.
Sau khi y tá rời đi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Lục Trạch ngồi trở lại ghế, mở điện thoại lướt qua vài tin nhắn công việc chưa trả lời, rồi lại cất máy.
Tống Du vẫn không ngủ lại được. Cô lặng lẽ nhìn anh trong im lặng. Trong một thoáng, ánh mắt anh liếc sang, bắt gặp ánh nhìn đó. Cô quay đi trước. Một chút bối rối, một chút ngại ngùng, và...một chút gì đó không rõ tên.
Khoảng bốn giờ sáng, anh đứng dậy, ra ngoài một lúc. Hành lang bệnh viện yên tĩnh, chỉ có ánh đèn trắng lạnh hắt xuống nền gạch men. Anh rút một điếu thuốc, cầm trong tay, nhưng không châm. Chỉ cầm vậy, đứng dựa tường, nhìn vào khoảng tối phía xa.
Tôi là người nhà. Anh lặp lại câu đó trong đầu, như để xác nhận chính mình.
Thật sự là người nhà sao?
Anh bật cười tự giễu. Không biết là cười chính mình hay cười điều gì khác. Lần đầu tiên trong đời, câu nói ấy bật ra không cần chuẩn bị, không kịch bản, không lý trí.
Tống Du nằm trong phòng, mắt nhìn trần nhà. Cô nghĩ đến một chuyện rất cũ năm ấy, cô từng sốt cao, người bạn trai cũ gửi một tin nhắn [Em uống thuốc chưa?] rồi im bặt.
Cô từng nghĩ mình đã quen với việc tự chăm sóc bản thân. Nhưng đêm nay… hình như, không phải vậy. Cô quay đầu, nhìn chiếc áo sơ mi trắng anh để lại trên ghế. Không có chăn nào phủ thêm. Nhưng cô lại cảm thấy rất ấm.
Nếu đây chỉ là diễn… thì sao lại khiến tim mình loạn nhịp đến thế?