Từ sau buổi tối mất điện hôm ấy, không khí trong căn nhà dường như đã thay đổi không rõ bằng cách nào, chỉ biết rằng có thứ gì đó rất nhỏ, rất khẽ, đang âm thầm dịch chuyển. Không ai nhắc lại chuyện cô va vào bàn, chuyện anh bế cô ra sofa, hay việc cả hai đã ngồi rất lâu trong bóng tối không lời. Nhưng chính cái im lặng đó, thay vì xa cách, lại khiến khoảng cách giữa họ như mỏng đi một chút. Như một tấm kính mờ bắt đầu có hơi ấm phủ lên, sương dày nhưng không còn lạnh nữa.
Sáng hôm sau, lịch quay trở lại như thường lệ. Mọi thứ vẫn diễn ra đúng giờ, đúng trình tự, đúng quy củ, nhưng đâu đó, giữa những bước chân và lời chào xã giao, Tống Du vẫn bắt gặp ánh nhìn của Thẩm Lục Trạch dừng lại lâu hơn thường lệ không hẳn là cố ý, chỉ là...một chút chậm, như ai đó quên mất phải rời đi.
Còn cô, không rõ vì vết bầm nơi đầu gối vẫn còn âm ỉ, hay vì lý do nào khác, mỗi lần ánh mắt họ giao nhau, tim cô lại khẽ đập nhanh hơn một nhịp, như có ai chạm nhẹ vào sợi dây vô hình vốn đã giăng sẵn mà cô không hay biết.
Trước giờ quay, trên bàn trang điểm xuất hiện một miếng dán nhiệt nhỏ cùng vỉ thuốc giảm đau nhẹ. Không ai nói gì, cũng chẳng để lại lời nhắn. Chỉ có bao bì giấy mỏng, gọn gàng, sạch sẽ, nằm đó như một sự quan tâm lặng lẽ không cần được xác nhận.
Cô nhìn nó rất lâu, rồi khẽ liếc ra ngoài cửa sổ, nơi Thẩm Lục Trạch đang trao đổi với đạo diễn Trịnh Vũ. Anh đứng nghiêng người, ánh sáng phản chiếu lên đường viền gò má, dáng vẻ điềm nhiên như thể không hề liên quan gì đến chuyện đó.
Tống Du không hỏi, chỉ cất gói thuốc vào túi xách, khóe môi thoáng cong nhẹ. Một nụ cười rất nhỏ, đến cả cô cũng không phát hiện đến.
Buổi quay hôm đó bắt đầu đúng giờ. Cảnh phim hôm nay là một chuỗi đối thoại dài giữa nam nữ chính, không có cao trào, chỉ cần giữ cảm xúc vừa phải, ổn định và tự nhiên. Đạo diễn Trịnh Vũ vừa dặn tổ ánh sáng chỉnh lại góc phản chiếu, vừa quay sang nhắc:
“Phân đoạn này là giai đoạn tình cảm còn mơ hồ, ánh mắt phải có chần chừ, nhưng không được gượng.”
Cô gật đầu, giọng nhỏ: “Vâng.”
Anh chỉ khẽ đáp bằng ánh mắt, không cần nói gì thêm.
Máy quay bật sáng. Không gian đột nhiên đặc lại.
Tống Du nhập vai nhanh đến mức chính cô cũng thấy ngạc nhiên. Ánh mắt dịu nhưng lẫn chút nghi ngờ, giọng nói mang sắc điềm tĩnh của người đang tự dò lòng mình. Còn Thẩm Lục Trạch, vẫn như mọi khi lạnh, trầm, ít biểu cảm, nhưng chỉ một cái nhìn của anh dừng trên gương mặt cô cũng đủ khiến không khí trở nên đặc quánh, như bị kéo dài ra giữa hai người.
“Cảnh sau dồn cảm xúc hơn nhé. Thẩm tổng, Tống Du, đây là đoạn hai người đang bước vào vùng mờ giữa lý trí và tình cảm, ánh mắt phải có chút lưỡng lự.”
Cô mỉm cười, đáp khẽ: “Được, đạo diễn.”
Anh chỉ gật đầu.
Máy quay lăn tiếp. Từng lời thoại rơi xuống, vang khẽ mà nặng, trôi trong nhịp thở của hai người. Khi đạo diễn vừa định hạ tay ra hiệu “cắt”, giọng Phó Duyệt vang lên từ phía sau monitor:
“Khoan đã. Cảnh này vẫn thiếu.”
Trịnh Vũ quay lại: “Cậu lại muốn gì đây?”
Phó Duyệt cười, ánh mắt lóe lên một tia trêu đùa:
“Thêm một cảnh, để cô ấy ngã vào lòng cậu đi. Mượn cớ giày cao gót vấp. Giai đoạn này tình cảm đang chớm nở, va chạm một chút mới thật.”
“Không có trong dàn cảnh hôm nay.”
“Thì thêm vào đi. Người sửa kịch bản là tôi mà.”
Trịnh Vũ nhìn anh ta, định nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài. Tổ quay bắt đầu chuẩn bị.
Tống Du nghe, chỉ im lặng. Cô không thể từ chối, dù biết rõ kiểu “va chạm bất ngờ” này là chiêu quen thuộc của Phó Duyệt để “châm lửa” cho tuyến tình cảm. Cô chỉnh lại tóc, hít một hơi, rồi nghe giọng đạo diễn vang lên:
“Chuẩn bị. 3, 2, 1 — bắt đầu!”
Cô chạy. Gót giày trượt nhẹ trên nền xi măng ẩm. Một giây sau, cơ thể nghiêng đi. Bàn tay anh đã kịp đưa ra, giữ lấy eo cô, kéo lại. Tay còn lại rất tự nhiên đỡ phần đầu gối cô không chạm xuống thềm.
Khoảnh khắc ấy, tất cả đều im.
Ống kính lia chậm, hơi thở hòa vào nhau.
Cô khẽ giật mình không phải vì ngã, mà vì nhận ra anh nhớ. Vị trí đó, chính là nơi cô từng bị bầm.
Mùi hương nhẹ từ áo anh thoảng qua. Gần đến mức cô nghe rõ nhịp thở đều của anh bên tai mình. Ánh mắt họ chạm nhau.
Không còn là vai diễn, không còn là Thẩm Lục Trạch lạnh nhạt ngoài đời, mà là ánh nhìn quá thật, quá gần, như thể ranh giới giữa kịch và thực vừa bị xóa bỏ trong một hơi thở.
“Cắt!”
Âm thanh đạo diễn vang lên, kéo cả thế giới quay trở lại. Tống Du lập tức đứng thẳng, phủi áo, giọng hơi khàn: “Cảm ơn.”
Anh chỉ gật đầu, mắt cụp xuống, giọng trầm đều: “Diễn khá tốt.”
Ngắn gọn. Bình thản. Nhưng với cô, lại như thể vừa chạm vào một sợi dây rất mảnh.
Phía sau, hậu trường bắt đầu xì xào.
“Ánh mắt đó là thật chứ không phải diễn đâu nha…”
“Trời ơi, tin đồn vị hôn thê là thiệt hả?”
“Nhìn họ như đang yêu thật kìa…”
Cô nghe, nhưng không phản ứng. Chỉ lặng lẽ cất kịch bản vào túi, bước ra khỏi phim trường. Bầu trời xám, mưa vừa tạnh, mặt đất loang loáng ánh đèn.
Khi cô đi qua khu đỗ xe, Thẩm Lục Trạch vừa bước ra, chiếc áo khoác đen trên tay. Không nói gì, anh đưa áo che lên đầu cô, động tác tự nhiên đến mức như một thói quen. Tống Du khẽ ngẩng lên, ánh mắt họ giao nhau trong tích tắc không cần lời, chỉ là hơi ấm chạm nhẹ giữa gió ẩm và mùi mưa.
Một khoảnh khắc thôi, nhưng ống kính nào đó đã bắt được.
Tối cùng ngày, bức ảnh xuất hiện trên Weibo với tốc độ ánh sáng.
Trong khung hình, Tống Du mặc áo khoác nâu, tay cầm kịch bản, phía sau là bóng Thẩm Lục Trạch đang che áo cho cô. Ánh đèn phản chiếu, mặt đất ướt, màu sắc mờ mịt mà đẹp đến lạ.
Dòng caption chạy thẳng lên hotsearch: [Vợ chồng ảnh đế Thẩm ngọt ngào nơi phim trường.]
Bình luận như vỡ đê:
[Trời ơi, ánh mắt đó là thật chứ không phải diễn đâu nha!]
[OTP của tui thành hiện thực rồi đó hả?]
[Không biết là đang quay phim hay đang yêu thật nữa!]
[Vậy là phim này hóa nhật ký yêu đương rồi, mấy má ơi!]
Tống Du lẳng lặng nhìn màn hình điện thoại. Tin đồn vốn dĩ chẳng mới, nhưng lần đầu tiên, cô không thấy muốn phản bác.
Ngoài trời, cơn mưa mới lại bắt đầu rơi hạt nhỏ, đều, mảnh như sương.
Cô đặt điện thoại xuống, dựa lưng vào ghế, trong lòng khẽ dâng lên một cảm giác khó gọi tên. Không phải vui. Cũng không phải sợ.
Chỉ là… có một thứ gì đó khẽ len lỏi vào tim cô, ấm đến lạ.