Chương 12: Những Dịu Dàng Không Thành Tiếng

Vài ngày sau, khi Tống Du vừa từ phim trường trở về, cô phát hiện ghế ngồi trong xe đã được thay đổi. Không có gì báo trước, chỉ là một chi tiết nhỏ, lớp đệm mới mềm hơn, phần tựa lưng ôm trọn lấy hông và thắt lưng, khéo đến mức khiến người ta ngỡ rằng nó vốn nên như thế từ đầu. Cô đưa tay chạm thử, ngón tay lướt qua mặt da nhẵn mịn, hơi ấm của buổi chiều còn sót lại phảng phất nơi đó.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt cô khẽ dừng lại. Hôm trước, lúc rời phim trường, cô từng than nhẹ với Triệu Du Nhiên rằng gần đây lưng hay mỏi, giọng nửa đùa nửa thật, chỉ là một câu nói bâng quơ không hề có ý.

Vậy mà hôm nay, câu nói đó bỗng được ai đó lặng lẽ ghi nhớ.

Người duy nhất có thể thay đổi nội thất xe của Thẩm Lục Trạch, chỉ có thể là Thẩm Lục Trạch.

Cô không hỏi. Nhưng sự im lặng ấy không ngăn nổi dòng suy nghĩ đang khẽ dao động trong lòng.

Một lần khác, khi cô cùng trợ lý bước lên xe, tay vừa định vặn núm điều chỉnh nhiệt độ, thì người trợ lý mỉm cười, giọng nhẹ như không:

“Tổng giám đốc dặn rồi, mức này là vừa cho cô. Cô hay bị lạnh, đúng không?”

Tống Du hơi khựng lại. Chỉ một thoáng thôi, nhưng đủ để sống mũi cô thấy cay. Không ai từng hỏi cô thích nhiệt độ thế nào. Cũng chẳng ai cần nhớ những điều nhỏ nhặt ấy.

Nhưng có ai đó đã nhớ.

Không ồn ào, không biểu lộ, chỉ âm thầm đặt lại một chiếc ghế, chỉnh lại một mức nhiệt, nhẹ đến mức tưởng như vô nghĩa, nhưng đủ khiến lòng người rung lên một nhịp khó gọi tên.

Cô tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn ra ngoài thành phố lướt qua trong sắc chiều lặng. Trong lòng, có gì đó vừa ấm, vừa chông chênh, giống như ánh nắng cuối ngày dịu dàng nhưng không biết tan lúc nào.

Một buổi cuối tuần, Triệu Du Nhiên ghé chơi. Vừa mở cửa bước vào, chưa kịp thay giày thì giọng nam trầm từ tầng trên vọng xuống, mang theo âm sắc điềm nhiên nhưng lạ kỳ khiến người ta lập tức đứng thẳng người:

“Ai đó?”

Giọng không cao, không lạnh, chỉ đều và rõ, như một nhịp chạm xuống mặt nước khiến không gian chùng lại. Triệu Du Nhiên quay sang nhìn bạn, đôi mắt mở to, khẽ nghiêng đầu ghé sát tai Tống Du thì thào:

“Má ơi, đây là kiểu hai người chung sống hả?”

Tống Du cười, có chút ngượng, tay vẫn chỉnh lại đôi dép lười ở bậc cửa, vừa nói vọng lên: “Bạn tôi. Không có gì đâu.”

Từ trên cầu thang, Thẩm Lục Trạch bước xuống, áo sơ mi trắng sắn đến khuỷu tay, tay cầm tài liệu, động tác trầm ổn, ánh sáng rọi nghiêng qua gò má anh, gọt rõ đường nét sắc lạnh nhưng không hề cố tình. Anh chỉ gật đầu nhẹ với Triệu Du Nhiên, ánh nhìn bình thản đến mức khiến người ta không dám xác định là lạnh nhạt hay lịch sự.

Triệu Du Nhiên lập tức hiểu, không phải không hoan nghênh, chỉ là người đàn ông này quen với trật tự và dự báo trước.

Khi anh đi khuất, cô khẽ kéo tay Tống Du, ghé tai thì thào:

“Chị mà sống với người như vậy chắc căng thẳng chết. Nhưng… lạ nha, thấy bình yên ghê.”

Tống Du không đáp, chỉ mỉm cười, ánh mắt thoáng qua chỗ anh vừa rời đi. Bình yên thật, nhưng cũng đủ để khiến người ta chẳng biết nên tiến một bước hay giữ nguyên khoảng cách.

Tối đó, gió chuyển, trời đột ngột sậm màu. Mây đen cuộn lại thành từng dải, trườn qua ô cửa sổ tầng hai. Không khí trước mưa nặng và ẩm, quấn quanh như một tấm màn.

Sau khi tiễn Du Nhiên, Tống Du tắm rửa, lau tóc bằng khăn, vài giọt nước còn vương trên vai. Cô vừa bước ra khỏi phòng tắm thì toàn bộ đèn trong nhà vụt tắt.

Mọi thứ chìm vào bóng tối. Một tiếng “cộp” khẽ vang, cô va đầu gối vào mép bàn, đau đến mức phải ngồi thụp xuống, tay ôm chân, khẽ thở hắt. Trong im lặng, tim cô đập nhanh, hơi thở hòa cùng tiếng gió rít ngoài cửa kính.

Từ phòng làm việc ở cuối hành lang, có tiếng ghế dịch, rồi tiếng bước chân nặng, nhanh, dứt khoát.

“Tống Du?” giọng anh vang lên, trầm và điềm, nhưng ẩn chứa thứ âm sắc khiến người ta lập tức thấy an tâm.

“Em sao rồi?”

Cô chưa kịp trả lời, bóng anh đã tới gần, chiếc đèn pin nhỏ rọi sáng một vệt vàng nhạt. Ánh sáng lướt qua sàn, hắt lên gương mặt anh, rồi dừng lại ở cô.

“Tôi ở đây, không sao...chỉ va phải bàn thôi.”

Anh cúi xuống, khẽ chạm vào cổ tay cô. Cái chạm nhẹ, không ấm, không lạnh, chỉ đủ để tim cô dừng lại nửa nhịp.

“Có đau lắm không?”

“Không… chỉ hơi nhói…”

Không nói thêm, anh luồn tay qua vai và dưới đầu gối cô, bế cô lên. Cô giật mình, tay theo phản xạ nắm lấy vạt áo anh, giọng lúng túng: “Đợi đã, tôi không sao thật mà…”

“Đừng động. Anh không muốn em lại va thêm lần nữa.”

Giọng anh vẫn trầm, nhưng có thứ gì đó mềm hơn thứ ấm áp đến mức khiến cô không thể cãi lại.

Tống Du im lặng. Cảm nhận được nhịp thở anh phả lên tóc mình, đều đặn, gần gũi mà xa lạ.

Anh đặt cô xuống sofa, đi đến tủ tìm khăn lạnh. Ánh sáng đèn pin rọi dọc theo sống lưng anh, kéo dài thành một vệt mờ nhòe. Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn theo, chợt nhận ra có một sự chăm chút mà trước đây cô chưa từng thấy ở anh không khoa trương, không biểu cảm, nhưng từng hành động đều chuẩn xác, cẩn trọng, như thể chỉ cần một chút sơ suất cũng sẽ khiến mọi thứ tổn thương.

Anh quay lại, đưa khăn cho cô, giọng vẫn đều:

“Mai nếu sưng thì đi bệnh viện. Đừng chủ quan.”

“Ừ.” cô đáp khẽ, mắt cụp xuống.

Điện vẫn chưa có lại. Anh rót hai tách trà, đưa cô một ly. Cô nhận lấy, tay chạm vào gốm ấm, hơi trà lan ra đầu ngón tay. Không ai nói gì thêm.

Ngoài kia, mưa bắt đầu rơi. Từng giọt nặng nề gõ lên khung cửa, vang lên rồi tan ra. Ánh sáng từ đèn pin hắt nghiêng lên mặt bàn, chia đôi bóng họ, nửa sáng nửa tối.

Căn nhà chìm trong im lặng. Nhưng im lặng ấy không còn là sự xa cách, mà giống như một tấm chăn mỏng phủ lên hai người ấm, dịu và lạ kỳ gần gũi.

Không có âm thanh trò chuyện. Chỉ có đôi mắt, khi ánh sáng khẽ chạm, như đã tìm thấy nhau ở một nhịp rất ngắn ngắn đến mức chẳng ai kịp nhận ra, nhưng đủ để tim người trong cuộc không còn giữ được bình thản ban đầu.

Mưa ngoài kia vẫn rơi, điện vẫn chưa về. Căn nhà vẫn tối, nhưng trong cái tối ấy, có một thứ ánh sáng khác mỏng manh, ẩn sâu, không nhìn thấy được vừa khẽ được thắp lên.

Và từ giây phút đó, điều gì đó không gọi được thành tên, đã bắt đầu nảy mầm. Không phải bằng lời. Mà bằng hơi thở, bằng im lặng, và bằng cách người ta bắt đầu nhớ đến nhau trong những chi tiết nhỏ nhất.