Chương 11: Nhịp Sống Xa Lạ

Buổi sáng đầu tiên sau khi về sống chung, Tống Du thức dậy khi ánh nắng chỉ mới len qua rèm cửa. Căn biệt thự yên tĩnh đến mức cô nghe rõ tiếng động nhẹ từ phòng khách. Cô bước xuống lầu, chiếc áo khoác mỏng khoác hờ trên vai.

Phòng khách vẫn như tối qua, gọn gàng, lạnh và sáng loáng như một khung cảnh studio, sạch sẽ đến mức khiến người ta ngần ngại làm xáo trộn.

Cô tự pha một ly nước ấm, rồi bắt đầu lặng lẽ thu dọn một góc nhỏ nơi hành lang tầng hai sắp xếp lại vài món đồ cá nhân, đặt thêm một khung ảnh nhỏ, một chậu cây xương rồng bé xíu.

Cô không có nhiều hành lý, nhưng vẫn cố gắng tạo cho mình một không gian riêng trong căn nhà quá rộng lớn này. Một góc nhỏ để thở, để không cảm thấy mình chỉ là người ở tạm.

Khoảng mười giờ sáng, tiếng gõ cửa vang lên, đều và nhẹ, không gấp gáp nhưng đủ khiến Tống Du ngẩng đầu khỏi chiếc vali vẫn còn dang dở. Cô bước ra mở cửa. Ánh sáng ngoài hành lang tràn vào, hòa vào mùi trà nhạt trong phòng. Trước mặt cô, Thẩm Lục Trạch đứng thẳng, trên người là áo sơ mi xám nhạt, cổ áo cài chỉnh tề, tay cầm một tập hồ sơ dày được ghim gọn gàng bằng kẹp sắt. Ánh sáng rọi lên làm nổi rõ phần cổ tay áo cuộn nhẹ, sạch sẽ đến mức khiến người ta khó mà không chú ý.

Anh đưa tập giấy về phía cô, giọng trầm thấp, đều đều như đọc một đoạn công văn quen thuộc:

“Đây là lịch sinh hoạt chung. Có giờ quay, thời gian họp đoàn, và lịch xe đưa đón của trợ lý. Nếu em có gì cần điều chỉnh thì cứ báo lại.”

Giọng anh không mang theo ý vị cá nhân, từng chữ như đã được đo đếm sẵn, vừa đủ lịch sự, vừa đủ khoảng cách. Thế nhưng, ngay khi cô nhận lấy tập hồ sơ, ánh mắt anh khẽ dừng lại chỉ trong thoáng chốc nơi chiếc kẹp tóc buộc vội phía sau đầu cô, vài lọn tóc con rơi xuống chạm nhẹ bờ vai. Anh có vẻ muốn nói điều gì đó, một lời rất nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn chỉ khẽ hít một hơi, chỉnh lại tập hồ sơ trong tay, giọng thấp xuống, như vừa thêm một tầng ngập ngừng:

“Anh chỉ… sắp xếp để em không thấy bất tiện thôi.”

Tống Du gật đầu, ánh mắt cụp xuống, giọng nhỏ mà rõ: “Cảm ơn anh.”

Cô biết, trong email tối qua đã có một bản giống hệt, từng chi tiết đều đã được gửi trước. Nhưng cô vẫn nhận lấy tờ giấy ấy, vẫn nói lời cảm ơn, như một phản xạ của người đã quen sống trong khuôn phép. Cô cảm ơn, không phải vì cần cảm ơn, mà vì giữa họ, giữ được một chút lễ nghi vẫn dễ chịu hơn là để khoảng im lặng kéo dài mãi.

Thẩm Lục Trạch gật đầu, động tác nhỏ đến mức gần như không thấy, rồi quay người rời đi. Mùi nước giặt trên áo anh thoáng lẫn vào không khí, lạnh và nhẹ như hơi gió sớm. Bước chân anh xa dần, dừng lại ở đầu cầu thang, có lẽ định nói thêm điều gì đó, nhưng rồi vẫn tiếp tục đi xuống, bóng lưng cao lớn chìm vào ánh sáng mờ của tầng dưới.

Cánh cửa khép lại. Căn phòng trở lại với sự yên tĩnh vốn có.

Tống Du đứng đó một lúc, tay vẫn cầm tập hồ sơ chưa kịp mở. Giấy trắng, chữ đen, từng dòng ngay ngắn, lạnh và chuẩn xác, không có một lỗi nào, giống như con người anh. Mọi thứ đều có quy tắc, đều có trật tự, đến cả sự quan tâm cũng được gói gọn trong những điều khoản bất thành văn.

Cô thở khẽ. Trong căn nhà này, họ giống như hai đường song song không giao, không va chạm, chỉ song hành vì cùng nằm trong một khung sống được sắp đặt. Cùng lắm, nếu phải gọi tên, thì đó là mối quan hệ giữa hai người cùng nhà có điều khoản phân chia rõ ràng anh lo phần trật tự, còn cô… cố gắng không làm xáo động điều gì.

Đến chiều, Tống Du vào bếp định pha trà. Ánh nắng cuối ngày len qua khung cửa kính, trải xuống nền gạch một lớp vàng nhạt mỏng như sương. Cô mở ngăn tủ đựng đồ khô, tay chạm phải một hộp thiếc màu hồng phấn, nắp hộp in dòng chữ nhỏ đã phai, quen đến mức khiến cô khựng lại.

Đó là loại trà cô thích nhất ô long ướp sen nhẹ, hương thanh và dịu, vị ngọt hậu lắng lại ở cổ họng. Thương hiệu ấy là của một tiệm nhỏ ở Vân Thành, nơi cô từng ghé qua vài lần, rất ít người biết đến, càng hiếm ai chịu tìm mua tận nơi. Cô đứng lặng trong giây lát, đầu ngón tay vuốt nhẹ qua lớp bụi mỏng trên nắp hộp, ánh mắt có chút dao động mơ hồ.

Cô nghĩ có lẽ chỉ là trùng hợp. Dù sao thì loại trà này trước đây cũng từng nổi tiếng, từng có một thời được nhiều người ưa thích. Có thể anh chỉ tình cờ mua, hoặc ai đó tặng, chứ không mang theo ý nghĩa gì đặc biệt. Nghĩ vậy, lòng cô lại khẽ dịu xuống, nửa như an ủi, nửa như tự trấn mình.

Hồi đại học, cô từng nói đùa với Triệu Du Nhiên: “Nếu có ai nhớ được loại trà này, chắc là người thật sự từng để tâm đến mình.”

Câu nói ấy giờ bỗng trở lại, nhẹ như gió, chạm qua nhưng không dừng lại.

Tống Du không hỏi. Cũng không lôi hộp trà ra kiểm tra ngày sản xuất hay tem mác.

Cô chỉ khẽ đun nước, pha một tách. Hương trà tan ra trong hơi nước nóng, mảnh và thanh, lan dần khắp gian bếp, len ra cả hiên nhà nơi ánh chiều đã ngả.

Cô ngồi xuống chiếc ghế mây, tay cầm ly sứ, nhìn hơi trà mờ đυ.c cuộn lên rồi tan biến. Giữa không gian yên tĩnh ấy, có điều gì đó rất nhỏ, rất khẽ, nhưng vẫn đủ khiến lòng cô gợn một vòng sóng mỏng, rồi lại tự mình lắng xuống, như chưa từng có gì xảy ra.

Buổi tối, căn nhà ngập trong thứ yên tĩnh quen thuộc. Bữa cơm được dọn ra đúng giờ, đơn giản như ngày hôm qua canh hầm, rau luộc, thêm một món mặn nhỏ. Họ ngồi đối diện nhau, ánh đèn vàng phản chiếu trên mặt bàn gỗ, bóng hai người lẫn vào nhau mà không chạm. Không có mâu thuẫn, cũng chẳng có sự thân mật nào, chỉ là hai nhịp sống song song tạm va nhau trong cùng một không gian.

Thẩm Lục Trạch ăn chậm, từng động tác chuẩn xác, ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại nơi khoảng trống trước mặt. Còn Tống Du, cô gắp rau, cúi đầu, giữ cho muỗng không phát ra tiếng. Cả hai như đang ngầm thỏa thuận cứ thế này thôi đủ yên, đủ lịch sự, không cần ai nói thêm điều gì.

Nhưng trong sự im lặng đó, có điều gì đó đã khác.

Không còn căng cứng, không còn cái cảm giác như ngồi cạnh một người xa lạ trong căn phòng lạ. Không khí dường như mềm hơn, lắng hơn, như thể chính sự im lặng cũng đã học cách thở.

Sau bữa ăn, anh thu dọn bát đũa, còn cô mang laptop ra sofa, mở kịch bản, vừa đọc vừa chỉnh lại vài ghi chú. Âm thanh gõ phím xen lẫn với tiếng nước chảy trong bồn rửa, đều đặn mà không hề phá vỡ nhau. Một lát sau, tiếng nước ngừng, thay bằng âm thanh dao cắt quả giòn khẽ vang lên.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía bếp. Sau cánh cửa kính mờ, bóng anh hiện rõ trong ánh đèn vàng đứng nghiêng người, tay cầm con dao gọt táo, động tác thuần thục, điềm tĩnh, không hề để ý có người đang nhìn mình. Ánh sáng hắt nghiêng trên khuôn mặt anh, khiến đường nét trở nên mềm lại, gần gũi một cách lạ lùng.

Cô khẽ cụp mắt, quay về màn hình, nhưng ánh nhìn lại vô thức lướt về phía ấy thêm một lần nữa. Mùi táo tươi thoang thoảng trôi qua, hòa vào hương trà còn sót lại trên bàn.

Một lát sau, anh bước ra, tay cầm đĩa trái cây.

“Em có ăn không?”

Giọng anh vẫn trầm, không rõ là khách khí hay tự nhiên, nhưng ít nhất, đó là câu đầu tiên trong cả buổi tối.

Tống Du ngẩng lên, hơi bất ngờ, rồi gật đầu. Anh đặt đĩa táo xuống bàn trà, quay lại vào bếp lấy khăn giấy. Cô nhìn theo, ánh mắt lặng mà sâu, như thể đang nhìn vào một thứ ánh sáng vừa mới kịp le lói.

Cô cầm một miếng táo, cắn nhẹ. Vị ngọt mát lan ra đầu lưỡi, không đậm, nhưng rõ ràng.

Lòng cô hơi chùng xuống.

Có lẽ, sự thay đổi luôn bắt đầu bằng những điều nhỏ nhặt như thế một lời hỏi han, một đĩa táo, hay chỉ là việc người ta chịu bước chậm lại, để cùng tồn tại trong cùng một khung cảnh.

Bên ngoài, gió đêm tràn qua khe cửa, làm lay nhẹ tấm rèm trắng. Căn nhà vẫn im, nhưng trong cái im ấy, hình như có một điều gì đó rất khẽ đang âm thầm nảy mầm.