Buổi sáng hôm đó, không khí mang theo chút hơi ẩm mơ hồ của mưa phùn đêm trước.
Trời xám, như những ngày đầu đông không rõ lạnh hay chỉ là cũ kỹ.
Tống Du kéo chiếc vali nhỏ ra khỏi căn hộ cũ, không ngoái đầu nhìn lại. Căn nhà đó, cô sống suốt ba năm, nhưng đồ đạc gom lại chỉ vừa đủ một chiếc vali gọn nhẹ.
Khi đến nơi, chiếc xe dừng trước một căn nhà biệt lập nằm nép sau hàng cây cao.
Khu dân cư có bảo an, cổng tự động, camera theo dõi từng góc, nhưng vẫn giữ được cảm giác riêng tư không phô trương. Ngôi nhà hiện đại nhưng không quá đồ sộ, tường trắng, cửa kính lớn nhìn ra vườn nhỏ như thể cố tình tách biệt với thế giới bên ngoài.
Tống Du bước vào, tay kéo chiếc vali nhỏ lăn bánh trên nền sàn vang lên âm thanh trống rỗng. Mỗi bước chân như vọng lại giữa không gian rộng lớn, khiến cô bất giác siết chặt tay kéo. Căn nhà này quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến người ta nghe được cả nhịp tim mình.
Cô cảm thấy lạ lẫm, như thể đang bước vào một phân cảnh chưa từng được viết trong đời mình. Không gian xa lạ ấy dường như đang quan sát cô, thử thách cô từng chút một. Một chút hồi hộp, một chút e dè, và một phần nào đó… như thể bản thân đang đặt chân vào một thế giới nơi mọi thứ có thể đổi thay, kể cả trái tim.
Cô nhìn quanh, không có ai, cũng không có bất kỳ tấm ảnh nào trên tường. Tất cả đều sạch sẽ, gọn gàng, và… quá im lặng.
Một người đàn ông sống một mình, chính xác là như vậy.
Thẩm Lục Trạch đi trước vài bước, đưa tay bật đèn bếp, mắt lướt nhẹ qua tủ lạnh. Tống Du nhìn quanh một lượt, rồi hỏi:
"Nhà anh có nguyên liệu không? Tôi có thể nấu vài món đơn giản, không cần gọi đồ ăn đâu."
Anh nhìn qua gian bếp, rồi khẽ lắc đầu: "Không có. Vừa dọn sạch tuần trước."
Thấy cô vẫn định nói gì đó, anh chậm rãi rót ly nước, giọng trầm thấp hơn:
"Hôm nay chắc em cũng mệt rồi. Nghỉ đi. Anh đã bảo trợ lý đặt đồ ăn trước, chắc cũng sắp giao tới. Ngày mai nếu muốn nấu gì, bảo trợ lý chuẩn bị."
Tống Du im lặng một giây, rồi chỉ gật đầu nhẹ.
Vài phút sau, chuông cửa vang lên, âm thanh khẽ mà vang rõ trong không gian tĩnh lặng của căn hộ. Thẩm Lục Trạch bước ra mở cửa, ánh sáng ngoài hành lang hắt qua vai anh, thứ ánh sáng mờ nhạt pha lẫn hơi lạnh của buổi tối. Anh nhận túi đồ ăn, khẽ gật đầu cảm ơn, rồi mang vào đặt lên bàn. Mùi cháo gà bốc lên, ấm và nhẹ, lan dần khắp phòng như muốn xua đi phần nào cái tĩnh lặng cố hữu vẫn đang quẩn quanh nơi đây.
Tống Du kéo vali đặt cạnh sofa, ánh mắt vô thức dừng lại trên bàn ăn, nơi những hộp thức ăn vừa được mở ra. Một phần cháo trắng vẫn còn bốc khói, đĩa cá kho màu nâu sậm, ít rau xào xanh non cùng một tô canh gà vàng ươm, tất cả đều giản dị, ngay ngắn đến mức khiến người ta vừa thấy gần gũi, vừa thấy xa lạ. Cô không nói gì, chỉ bước đến, kéo ghế ngồi xuống, động tác nhỏ đến mức gần như không tạo ra tiếng động.
Họ ngồi đối diện nhau, cách nhau một khoảng bàn không lớn, nhưng giữa hai người lại như có một lớp sương mờ dày đặc, che khuất cả lời nói lẫn cảm xúc. Không ai mở lời, chỉ có tiếng thìa chạm khẽ vào thành bát vang lên đều đều, hòa với tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường, tạo thành nhịp nền chậm rãi cho một buổi tối yên ắng đến nghẹt thở.
Tống Du cúi đầu, ánh đèn trên trần hắt xuống hàng mi, đổ một quầng sáng nhỏ trên gò má. Cô khuấy muỗng cháo, nhìn làn khói mảnh tan vào không khí, mùi gừng nóng quyện vào vị cháo loãng, ấm mà nhạt. Mỗi thìa đưa lên đều đều, nhưng cổ họng lại nghẹn, chẳng rõ vì không muốn ăn hay vì có thứ gì đó đang đè nặng trong lòng. Cô biết mình đang ở trong căn nhà này, nhưng vẫn không biết phải đặt mình vào đâu giữa mọi thứ quá ngăn nắp, quá lặng, quá xa.
Thỉnh thoảng, cô ngẩng đầu lên, và luôn bắt gặp ánh nhìn của anh. Ánh mắt ấy tĩnh như mặt hồ mùa đông, không một gợn sóng, soi rõ từng chi tiết nhỏ nhất nhưng chẳng để ai chạm vào. Thứ bình thản ấy khiến cô vừa muốn tránh đi, vừa muốn nhìn thêm, như thể trong sự lạnh nhạt kia vẫn có điều gì đó khiến người ta muốn tìm hiểu.
Thẩm Lục Trạch không nói gì, anh chỉ gắp thức ăn, từng động tác đều đặn, chuẩn xác, không nhanh không chậm, chẳng hề có ý phô diễn, cũng chẳng cố tạo nên khoảng thân mật. Thỉnh thoảng, khi ánh mắt vô thức lướt sang, anh lại thấy cô gái đối diện đang cố giữ vẻ bình tĩnh một cách cứng nhắc, đến mức anh có thể nhìn thấy cả sự lúng túng đang được giấu dưới lớp vỏ điềm tĩnh kia.
Cô gái này… rõ ràng còn chưa quen với chính anh, chưa quen với căn nhà này, vậy mà vẫn ngồi yên, ăn từng muỗng cháo một cách ngoan ngoãn, không than phiền, không tránh né, chỉ im lặng làm tròn vai của một người tạm trú.
Một khoảnh khắc rất nhỏ, anh thoáng có ý muốn nói điều gì đó, muốn cất lên một lời trấn an, một câu nói khiến không khí đỡ nặng nề hơn, nhưng bàn tay anh khẽ động rồi lại thu về. Trong lòng anh hiểu, chỉ cần một câu nói sai chỗ, sự cân bằng mỏng manh giữa hai người sẽ tan vỡ, như lớp sương mờ bị gió chạm qua liền biến mất không dấu vết.
Ánh sáng từ trần nhà phủ lên gương mặt anh, thứ ánh sáng trắng dịu mà lạnh, gọt rõ từng đường nét, khiến anh trông càng thêm tĩnh. Còn cô, vẫn cúi đầu, ăn từng muỗng cháo nhỏ, không phải vì đói, chỉ là không muốn để món ăn nguội đi, cũng không muốn tạo cảm giác mình xa cách hay thờ ơ. Trong sự im lặng ấy, cô giữ cho mình một phép lịch sự nhỏ bé, như một hàng rào mỏng để giữ lấy chút bình yên cuối cùng.
Đến một lúc nào đó, khi cô ngẩng lên, ánh mắt hai người gặp nhau. Cái nhìn của anh dừng lại nơi muỗng cháo trong tay cô, không lạnh, không ấm, chỉ tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy bị nhìn thấu mà không biết nên làm gì. Khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài trong một hơi thở, rồi cả hai cùng cúi đầu, như thể chưa từng có giao điểm nào vừa chạm qua.
Khi bữa ăn kết thúc, Tống Du đứng dậy, khẽ thu dọn bát đũa. Cô không hỏi, anh cũng không ngăn. Căn bếp sạch đến mức vô cảm, mọi thứ được sắp xếp quá tỉ mỉ, lạnh lẽo như chưa từng có người thực sự sống ở đây. Cô mở vòi nước, để dòng nước chảy xối vào bồn sứ trắng, âm thanh vỡ tan thành những đợt rì rầm, giống như tiếng mưa nhỏ ngoài hiên đang gõ nhịp lặng lẽ xuống mái nhà.
Thẩm Lục Trạch đứng nơi khung cửa ngăn giữa bếp và phòng khách, vai tựa nhẹ vào tường, tay đút trong túi quần. Ánh mắt anh dừng lại nơi bóng lưng cô gái đang rửa bát. Mái tóc cô buộc lỏng, vài sợi rơi xuống gáy, lay động nhẹ theo mỗi cử động của đôi tay. Dáng người mảnh khảnh, nghiêng về phía bồn rửa, ánh đèn bếp hắt xuống làn da cô một lớp sáng vàng dịu, khiến mọi thứ trong mắt anh bỗng trở nên mềm hơn, mờ đi, như thể không còn gì quá rõ nét nữa.
Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là sự tĩnh lặng đầy ấm áp đang dần len vào từng góc nhỏ của căn nhà. Anh đứng nhìn thêm một chút, không nói gì, rồi quay người lên lầu, bước chân trầm mà nhẹ, tan vào khoảng không phía trên.
Cánh cửa khẽ khép lại, để lại sau lưng anh là tiếng nước vẫn chảy, là ánh sáng vàng nhạt vẫn đọng lại trong gian bếp, và là một khoảng lặng không tên đang bắt đầu dịch chuyển.
Rất khẽ, nhưng rõ ràng.
Giống như hơi thở đầu tiên của một mùa đang chuyển mình.