"Tiếp theo, Tống Du."
Cô đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi hàng ghế chờ. Trường quay yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng bút rơi trên sàn. Không gian trắng xám bao trùm cả khán phòng thử vai. Ánh đèn sân khấu rọi xuống chính giữa, còn mọi người khác chỉ là những cái bóng lờ mờ, không rõ mặt.
Tống Du bước tới, tay cầm chặt kịch bản. Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tóc búi gọn, gương mặt không trang điểm cầu kỳ. Mắt cô trong veo, không sắc bén, không lấp lánh chỉ là một đôi mắt biết cười, và từng đau.
Cô không biết có ai đang nhìn mình không. Nhưng khi lướt qua rìa bên trái sân khấu, ánh mắt cô vô tình chạm phải một ánh nhìn khác. Người đó ngồi sau máy quay, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, áo sơ mi trắng, cổ tay áo được xắn lên chỉnh tề. Đôi mắt ấy không rời khỏi cô, im lặng, sâu như mặt hồ giữa mùa đông.
Anh không cười. Cũng không gật đầu. Chỉ lặng lẽ theo dõi.
Cô không biết đó là ai. Cô cũng không biết ánh nhìn ấy đã theo cô suốt từ khi cô bước vào.
Phân đoạn thử vai không có thoại. Đó là một đoạn độc diễn nội tâm.
Nữ chính phát hiện người mình yêu sắp cưới người khác. Không gào khóc, không vùng vẫy. Cô chỉ đứng trước tiệm bánh cưới, nhìn lên bảng hiệu nơi treo tên cô dâu, không phải mình.
Tống Du đứng giữa sân khấu, mắt nhìn thẳng về phía trước. Gió giả được thổi nhẹ từ hai bên. Cô khẽ chớp mắt, như thể vừa nhận ra điều gì.
Một nụ cười hiện lên. Nhẹ tênh. Không chua xót, không miễn cưỡng chỉ là một nụ cười như người vừa tỉnh mộng. Một giọt nước mắt rơi xuống. Không phải vì buồn. Mà là vì cuối cùng, cô cũng hiểu: Tình yêu không phải thứ cần quá nhiều lý do. Chỉ cần một người không bước tới là kết thúc rồi.
Cả trường quay im lặng. Đạo diễn Trịnh Vũ chống cằm, cau mày. Phó Duyệt ngồi bên cạnh nghiêng đầu: “Cô bé này, diễn tốt hơn tưởng tượng.”
Lúc Tống Du cúi đầu chào và rời sân khấu, Trịnh Vũ định mở miệng thì một giọng trầm bất ngờ cất lên từ góc khuất: “Cho cô ấy nhận vai.”
Trịnh Vũ quay lại. Người đàn ông áo sơ mi trắng đứng dậy, đút tay vào túi, ánh mắt vẫn dõi theo hướng Tống Du vừa rời đi. Là Thẩm Lục Trạch.
Ngắn gọn. Dứt khoát. Không ai phản đối được.
Buổi thử vai kết thúc khi trời vừa ngả chiều. Gió mùa xuân len vào từ khe cửa phòng họp, mùi hoa quế thoảng nhẹ. Trên bàn, bản danh sách được đánh dấu bằng mực đỏ, ngay hàng chữ [Tống Du] có dấu tick thẳng tắp.
Thẩm Lục Trạch ngồi ở đầu bàn, tay kẹp điếu thuốc chưa châm lửa. Ánh mắt anh dừng lại nơi bức ảnh của nữ diễn viên vừa được chọn. Không phải ảnh PR lộng lẫy, chỉ là một tấm chân dung chụp lúc cô đứng ở góc trường quay, ánh sáng xiên qua hàng cửa sổ chiếu lên đôi mắt trong trẻo. Bức ảnh ấy do trợ lý của Phó Duyệt chụp thử ánh sáng, nhưng anh đã giữ lại.
Không ai trong phòng dám hỏi lý do. Phó Duyệt vắt chân lên ghế, tay xoay bút, cười khẽ: "Cậu động lòng thật rồi à?"
Thẩm Lục Trạch không đáp. Anh dụi đầu lọc thuốc chưa châm vào gạt tàn, như thể hành động ấy có thể dập tắt một điều gì đó vừa mới nhen nhóm.
Tống Du ra khỏi tòa nhà, cô ngẩn đầu hít một hơi rồi thở ra, như trút bỏ đi một thứ gì đó không tên. Điện thoại bên túi vang lên, là tin nhắn từ stylist kiêm chị em tốt Triệu Du Nhiên gửi đến:
[Tối đi ăn nha? Đậu hũ thối thôi, mốt em nổi rồi không dắt chị đi nữa đâu!]
Cô cười nhẹ, soạn lại đoạn tin: [Ok. Nhưng chị trả. Em sắp thất nghiệp rồi.]
Điện thoại chưa kịp tắt màn hình, một cuộc gọi khác hiện lên: "Số lạ."
Tống Du do dự vài giây rồi nghe máy. "A lô?"
"Cho hỏi có phải cô Tống Du không?"
"Là tôi? Cô là?"
"Chào cô, tôi là trợ lý của đạo diễn Trịnh Vũ. Của đoàn phim Giấc Mộng Mùa Đông. Chúng tôi muốn gửi kịch bản chính thức cho cô. Vai diễn của cô đã được thông qua."
Tống Du đứng lặng vài giây giữa ngã tư. Gió xuân thổi qua, mang theo mùi nắng còn vương trong tóc. Cô cười, không rạng rỡ, chỉ là một đường cong mỏng nhẹ trên môi.
"Tôi nhận. Cảm ơn cô."