"Nhưng," Mẫn Tuệ nói, "Người nhận nuôi hẳn sẽ để lại địa chỉ và số điện thoại khi làm thủ tục."
"Khi đó cô nhi viện ít người, nhiều việc, quản lý hỗn loạn, không có chuyên môn sắp xếp hồ sơ. Sau nhiều lần di chuyển, rất nhiều tài liệu đã bị thất lạc, trước đây có người đã cố gắng kiểm tra hồ sơ nhưng hoàn toàn không tìm thấy. Hơn nữa, địa chỉ và số điện thoại là quyền riêng tư của mỗi người, cần giữ bí mật thì cho dù có nắm giữ, họ cũng sẽ không đưa cho em."
Chuông vào học vang lên, cô giáo Hàn nhìn đồng hồ: "Em còn câu hỏi gì không? Tôi sắp lên lớp bây giờ."
Mẫn Tuệ nhanh chóng nói: "Câu hỏi cuối cùng ạ, cô giáo Hàn, cô có biết lần đầu tiên Tân Kỳ và Tô Điền ăn kem ở đâu không? Em chỉ biết là một cây cầu. Trẻ em trong trại trẻ mồ côi thường ăn kem ở đâu ạ?"
Cô giáo Hàn nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: "Những đứa trẻ này mặc dù là mồ côi, nhưng cơ hội ăn kem vẫn rất nhiều. Miễn là có các sự kiện lớn, chẳng hạn như xem phim, đi chơi xuân, biểu diễn và lễ hội, thì có thể ăn kem."
"Có lẽ nó phải xảy ra khi họ còn rất bé."
"Mười hay hai mươi năm trước, cơ hội có thể ít hơn một chút, chắc chắn chỉ có vài lần trong năm. Nhưng ai biết được lần đầu tiên ăn ở đâu chứ? Ai còn nhớ những điều này?"
Mẫn Tuệ xé một mảnh giấy trong sổ tay, viết số điện thoại di động của mình và đưa cho bà ấy: "Cảm ơn cô vì đã nói chuyện với em. Nếu cô nghĩ ra điều gì khác, đặc biệt là về kem, hãy gọi cho em."
* * *
Mặc dù cuộc điều tra ở thành phố Hải Nguyên không thu được thông tin chính, nhưng từ một khía cạnh khác, Mẫn Tuệ đã biết thêm về Tô Điền và Tân Kỳ. Góc nhìn của người kể chuyện khác nhau nhưng lại bổ sung cho nhau, quá khứ của Tô Điền và Tân Kỳ giống như một bức tranh thủy mặc trong tay họa sư, sau vài nét vẽ mới dần rõ ràng.
Mẫn Tuệ bắt đầu tưởng tượng cậu bé với cặp kính dày, khuôn mặt nhợt nhạt và đôi môi tím tái khi tức giận.
Có quá nhiều lý do khiến anh ấy không thể thực hiện lời hứa:
Anh ấy không thể sống đến thời gian đã ước hẹn.
Có tình yêu khác.
Không hòa nhập tốt, xấu hổ khi gặp người khác.
Hay là, đó chỉ là sự khoác lác khi còn là đứa trẻ, đã sớm không nhớ nữa..
* * *
Mẫn Tuệ trở lại thành phố Vĩnh Toàn, hy vọng tìm được thêm những nhân viên từng làm việc trong trại trẻ mồ côi để tìm hiểu thêm về Tô Điền, đã tìm thấy một vài người, nhưng không mấy thành công. Không ai biết nhiều hơn cô giáo Hàn, và mọi người đều không có ấn tượng gì về Tô Điền, ngoại trừ việc cô ấy đi theo Tân Kỳ cả ngày. Mọi người đều rất ấn tượng với Tân Kỳ, bởi vì cậu ấy là nhà vô địch cờ tướng, đó là một tin tức chấn động trong cô nhi viện và thậm chí cả trường tiểu học của cậu ấy.
Mô tả của mấy người này cũng khác nhau. Có người nói Tô Điền vui vẻ, có người nói Tô Điền chậm chạp, có người nói Tân Kỳ nghịch ngợm, có người nói Tân Kỳ kiêu ngạo..
Tóm lại, cô bé là một tiểu cô nương kín đáo vô danh, cậu bé là người hay tranh luận, kiểu bé trai khó dạy.
Ai cũng biết họ ở bên nhau hàng ngày, cùng đi học, cùng ăn, cùng chơi, thân thiết như một cặp tình nhân.
Mẫn Tuệ đã tìm kiếm ở thành phố Vĩnh Toàn trong ba ngày, và đột nhiên đổ bệnh vào ngày thứ tư.
Cảm, sốt, ho.. cộng với những ngày suy sụp, cô nằm trên giường ở nhà trọ được ba ngày, sốt cao phải vào bệnh viện truyền nước, phải đến ngày thứ tư mới khỏi. Cô bắt đầu khỏe hơn, vì vậy cô quay trở lại nhà trọ để thu dọn hành lý và dự định bắt chuyến tàu rời đi. Khi chuẩn bị rời đi, cô đột nhiên nhận được một tin nhắn thoại từ Triệu Anh Muội:
"Chị à, một nhân viên từ trang web tìm kiếm gia đình đã gọi tới Lan Kim Các để tìm Xuân Miêu, và em tình cờ nhận cuộc gọi đó. Họ nói rằng họ đã nhận được một tin nhắn không rõ ràng lắm. Có thể đó là em trai của Xuân Miêu. Họ đã cho địa chỉ và số điện thoại, và yêu cầu Xuân Miêu liên lạc sớm."
Mẫn Tuệ vội gọi cho cô ấy: "Bạn có nói rằng Xuân Miêu đã mất tích không?"
"Không. Không phải chị nói là muốn giúp Xuân Miêu tìm người thân ư? Em sợ rằng nếu em nói như vậy, người ta sẽ không tích cực." Triệu Anh Muội giải thích qua điện thoại, "Hơn nữa, chúng ta không thể chắc chắn 100% rằng Xuân Miêu đã chết, phải không?"
"Đúng vậy. Làm thế nào để liên lạc với nhân viên công tác đó? Bạn có số điện thoại của người đó không?"
"Có, em sẽ gửi qua tin nhắn cho chị ngay lập tức. Tên đăng nhập của Xuân Miêu trên trang web tìm kiếm gia đình là Tô Điền, và người ta sẽ biết khi chị đề cập đến Tô Điền."
Mẫn Tuệ sững sờ một lúc. Trong các cuộc trò chuyện trước đây, Triệu Anh Muội không đề cập đến trại trẻ mồ côi cũng như trang web tìm kiếm gia đình, rõ ràng Xuân Miêu chưa bao giờ nói với Anh Muội rằng cô ấy đã sống trong trại trẻ mồ côi và hiện đang tìm kiếm em trai của mình. Vì vậy, Mẫn Tuệ hỏi: "Làm sao bạn biết tên đăng nhập của cô ấy là Tô Điền?"