Brook có thể cảm nhận được Hoắc Ưu đang cực kỳ nôn nóng muốn vượt qua cửa ải đầu tiên của kỳ đại học này. Bởi lẽ tình cảnh của cô ở thế giới bên ngoài thực sự rất thảm hại. Nếu không cô đã chẳng cần phải tính toán chi li rồi nhẫn nhịn đủ đường đến mức này.
Cẩn thận từng li từng tí, là bởi vì không gánh nổi hậu quả nếu thua.
Đã đến nước này, thà tổn hại căn cơ cũng phải vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt.
"Cô mau dùng đi, ta sẽ bắt đầu tạo ra chữ "thi" tiếp theo ngay, ít nhất cũng có thể duy trì hiệu ứng thêm năm phút nữa."
Brook đã chuẩn bị sẵn tinh thần hy sinh phụ tùng trên người mình, nhưng cũng không quên giữ thể diện, gào to: "Dù sao thì cô tuyệt đối phải nhớ kỹ, ra bên ngoài nhất định phải nói ta là Carrolin đó nhaaaa!"
Nó không thể vứt cái mặt mũi này đi được!
Hoắc Ưu vốn dĩ đang tập trung chạy trốn, nghe thấy lời này liền dừng lại một chút: "Không cần."
"Bọn chúng sẽ không tiếp tục đuổi theo ta nữa đâu."
Brook hỏi chấm: "Bọn họ đều đã đuổi tới sát mông cô…"
Lúc này, Hoắc Ưu đã chạy đến lối đi chỗ cầu thang thoát hiểm dẫn lên các tầng phía trên.
Cầu thang với góc nghiêng 30 độ gập ghềnh kéo dài lên trên. Phía sau, đám xác chết dưới sự điều khiển của quỷ đêm canh gác nhà xác đang thở hồng hộc, từ trong các khoảng không tối tăm khác nhau lũ lượt hiện ra vào đúng ba giây sau khi Brook lên tiếng cảnh báo Hoắc Ưu.
Rầm!
Một con trong số đó húc văng cánh cửa lối thoát hiểm, xuất hiện ngay dưới chân cầu thang.
Cái xác bị lột da đứng im bất động, mũi nó khẽ phập phồng… Nó không tiếp tục đuổi lên trên, chứng tỏ nó nghi ngờ con mồi của mình vẫn còn quanh quẩn đâu đây.
Đột nhiên, cái đầu nó ngoẹo sang một bên, nhìn xéo về trước.
Giây phút đó, trong một góc khuất tối tăm.
Ngay dưới khoảng không của cầu thang nghiêng 30 độ có một người đang ôm gối ngồi trốn ở đó.
Chính là Hoắc Ưu, cô chỉ cách nó chưa đầy 2.5 mét.
Vết thương trên ngón tay đã được băng bó kỹ càng.
Thế nhưng trạng thái "thi" vẫn chưa hề được kích hoạt.
Cái chân trần không da của nó đang định bước tới, tiến gần về phía này.
Cả Brook và Hoắc Ưu đều giữ im lặng tuyệt đối. Brook cứ ngỡ cô sẽ bật "thi" vào giây cuối cùng để triệt tiêu sự hiện diện của người sống, lừa nó rời đi ngay khi nó vừa áp sát.
Kết quả là.
1, 2, 3…
Nó bước ra một bước, cái xác không da kinh tởm kia đang định khom lưng ngó xuống gầm cầu thang.
Nhờ vào thị lực ban đêm mà Brook mang lại, Hoắc Ưu đã nhìn thấy rõ đôi chân của nó.
Bất kể sinh vật nào, hễ cứ lột sạch da ra thì dù cơ bắp có săn chắc, hoàn mỹ đến đâu trông cũng đều kinh tởm. Nhưng Hoắc Ưu lại nhận ra trên máu thịt của chúng, ngoài việc dính ít bụi bẩn, bốc mùi methanol cùng các mức độ thối rữa khác nhau, thì không có gì khác thường.
Ví dụ như các loại vi khuẩn hoặc nấm mốc ký sinh khác chẳng hạn.
Hiện tại, thứ lộ ra trên người chúng chỉ là hiện tượng thối rữa tự nhiên của hệ vi khuẩn nội tại, hoàn toàn không thấy những dấu hiệu viêm nhiễm hay các nấm khuẩn quái dị đủ loại ký sinh lên mô và da mà cô vẫn thường thấy suốt ba năm ở thế giới này.
Lạ nhỉ? Da là lớp phòng vệ quan trọng nhất, dù là người sống hay xác chết đều vậy.
Bọn chúng không bị nhiễm khuẩn, chứng tỏ không khí ở cái tòa nhà ký túc xá này còn trong lành chán.
Đây chắc là điểm nhân đạo duy nhất của cái hệ thống đề thi đại học số 4 này rồi.
Dẫu sao thì cũng là cấp độ dễ mà.
Hoắc Ưu vừa quan sát vừa suy ngẫm.
Cái đầu của thi thể không da cũng đang dần chúi xuống…
Cảnh tượng kinh dị tởm lợm đã… không xảy ra.
Oành!
Một tiếng động cực lớn vang lên từ phía tầng một.
Phù phù!
Con quái lập tức quay ngoắt đầu nhìn lên phía trên cầu thang. Hơi thở hổn hển, mùi máu tanh nồng đảo qua đảo lại. Nó rít lên một tiếng rồi xoay người lao vυ"t lên trên.
Lũ phía sau cũng rầm rập nối đuôi nhau chạy theo.
Tất cả đã lên hết phía trên.
Đợi đến khi bọn chúng đi khuất, Brook mới dám cất tiếng hỏi trong đầu Hoắc Ưu: "Cô thừa biết là phía trên sẽ đánh nhau nhanh thế à?"
Mới hai phút trước nó còn đang bàn với cô chuyện này, kết quả là đã choảng nhau thật rồi…
Hoắc Ưu: "Ừm."
Brook: "Sao cô biết?"
Hoắc Ưu: "Bởi vì trong đống chìa khóa đưa cho bọn họ… có cái là thật."
Brook: "!"
Ngoài kinh ngạc, Brook còn cảm nhận được hình như cô có kế hoạch khác, ít nhất là cô đang kiểm soát nhịp độ cốt truyện theo ý mình.
"Còn 20 phút nữa là phó bản kết thúc."
"Vẫn còn 30 câu hỏi cuối cùng."
"Thời gian gấp lắm rồi."
Hoắc Ưu: "Không gấp, ta còn có thể khiến nó gấp hơn nữa kìa."
Brook: "?"
Cô bước ra khỏi lối vào cầu thang thoát hiểm, vòng qua phía bên kia tầng hầm, đứng trước cửa thang máy. Hoắc Ưu nhấn nút mở, nặn nhẹ vết thương trên ngón tay rồi bôi một vệt máu nguyên chất vào vách trong thang máy.
Đồng thời, hệ thống bắn ra thông báo hỏi có muốn trả lời lượt câu hỏi phụ thứ hai hay không.
Màn set kèo của cô đã thành công.