Lúc này, Liễu Thần đã kích hoạt ký sinh thể lắng nghe âm thanh. Nhưng vì đã sớm nhận định Hoắc Ưu là một nhân vật cực kỳ khó nhằn và chắc chắn rất mạnh, nên bộ ba này vẫn giữ thái độ dè chừng, cẩn thận nhích từng chút một về hướng phát ra âm thanh.
Phía trước là phòng bảo vệ.
Liễu Thần nghe thấy âm thanh giống như trước, dùng tay ra hiệu…
Ký sinh thể của Vương Dương và người còn lại thuộc hệ tấn công nên lập tức vào tư thế sẵn sàng chiến đấu…
Cánh cửa từ từ được đẩy ra.
Bên trong không một bóng người, chỉ có một chiếc tủ chứa đồ hậu cần cỡ lớn.
Dưới sàn vương vãi rất nhiều máu, tỏa ra mùi tanh nhàn nhạt, nhưng máu này đã đông lại, giống như máu của xác chết.
Liễu Thần nghe thấy tiếng thở, ngón tay chỉ về hướng tủ đồ.
Tề Đạo nhanh chóng tiến lên, tay trái mở cổng ký sinh thể, tay phải nắm chặt dao găm, dùng mũi dao khều cửa tủ ra…
Kẽo kẹt, cánh cửa tủ mở ra.
Rào rào!
Một đống đồ vật bất thình lình đổ ập xuống sàn.
Cả ba người: "?"
Thứ quỷ gì đây, vừa nặng vừa làm đau chân.
Nhìn kỹ lại, thì ra là một đống… chìa khóa.
Ít nhất phải có hàng trăm chiếc, cứ thế ồ ạt trượt ra từ khe hở của cửa tủ, rơi vãi khắp mặt sàn.
Liễu Thần nhíu mày, ánh mắt nhanh chóng quét qua những vật dụng còn sót lại bên trong tủ. Giữa mớ chìa khóa chất đống để lộ ra một cái máy ghi âm.
Nó vẫn đang phát ra âm thanh của một giọng nói mỏng, nhẹ, kèm theo tiếng thở dốc…
Là giọng nữ.
Liễu Thần chắc chắn đó là giọng nữ, và lờ mờ cảm nhận được rằng thí sinh nữ này không chỉ lợi hại, thông minh, quyết đoán mà giọng nói hẳn cũng rất êm tai.
Nhưng tiếng thở dốc này… nói thế nào nhỉ.
Cứ thấy kỳ kỳ.
Mà không đúng, riêng cái việc đặt máy ghi âm ở đây đã là rất kỳ cục rồi.
Bọn họ đã bị gài bẫy!
Chân mày Liễu Thần hơi động: "Mau rời khỏi đây!"
Vương Dương cũng biết có gì đó sai sai, nhưng phản ứng đầu tiên là nhìn đống chìa khóa: "Thế còn đống chìa khóa này…"
Đúng lúc này, đoạn ghi âm phát đến những lời cuối cùng.
Bốn câu.
"Chìa khóa giao lại cho các bạn, tớ không chống đỡ nổi nữa rồi, sắp chết rồi, chắc phải bỏ thi thôi."
"Liễu Thần, Tề Đạo, Vương Dương, hãy nhớ lấy, chúng ta mãi mãi là anh chị em tốt của nhau. Các bạn nhất định phải sống thay cả phần của tớ, thi đại học thật tốt, đỗ vào trường điểm, từ đó bước lêи đỉиɦ cao cuộc đời."
"Yêu các bạn."
"Ba nghìn lần."
Giọng nói khàn khàn, chân thành, dịu dàng, khiến người ta tin tưởng.
Có điều đã được phóng đại không biết bao nhiêu lần, đang vang vọng khắp cả tầng hầm. Và mắt họ cũng không mù, ở góc trên bên trái phòng bảo vệ này có một cái loa phát thanh đã được bật sẵn.
Vì vậy, toàn bộ người trong tòa nhà đều đã nghe thấy qua hệ thống loa phát thanh.
Hệ quả là những tiếng động ngay lập tức vang lên từ lối thoát hiểm. Thí sinh ở cả năm tầng lầu phía trên, những kẻ đã phá cửa xông ra, những kẻ có năng lực quan sát nhạy bén, cuối cùng đều tìm đến nơi này.
Đặc biệt là sau khi nghe thấy lời nhắn nhủ kia.
Họ đã bao vây nơi này, rồi… trố mắt nhìn vào đống chìa khóa rải đầy trên sàn.
Liễu Thần một lần nữa chắc chắn phán đoán trước đó của mình không sai. Giọng của người này quả thực rất hay, vừa dịu dàng vừa trầm ấm, lúc giả tạo xảo trá còn diễn sâu hơn cả mấy con cún trung thành. Đến chính cô còn suýt thì tin rằng mình thực sự có một người chị em tốt như thế, đã vậy người chị em này còn vừa hy sinh oanh liệt nữa chứ.
Thứ gì đâu không!
Cô chọn vào phó bản cấp độ dễ vốn là để tránh né những thí sinh có gia thế tốt nhưng lại khó nhằn, bất đắc dĩ mới phải làm vậy, kết quả là…
Thà đối mặt với đám người kia còn hơn.
Dù sao thì bọn họ cũng chẳng chơi dơ được như cái người này.
Bên ngoài đã có một nhóm người nhanh chân đến trước. Thấp thoáng ngoài ô cửa sổ là một bóng dáng cao ráo, hiên ngang.
Một học sinh lớp 12, nhờ chế độ dinh dưỡng đầy đủ nên khung xương cao lớn, cả người vạm vỡ như một ông hộ pháp, khác hoàn toàn so với phần lớn những suy lao giả thuộc lớp nhân chủng hạng bốn (Hoắc Ưu là ngoại tộc, vốn không được xét vào nhóm người này). Hắn ta có khí chất trưởng thành, lời nói ra cũng rất lão luyện.
"Liễu Thần? Có phải là mỹ nữ Liễu Thần của trường Trung học Thanh Nhã thuộc Sao Tinh Vệ không? Xem ra hệ thống rất biết cách phân bổ thí sinh nhỉ? Nãy giờ tao thấy ở đây có kha khá người thuộc hành tinh đó, đoán chừng hệ thống đã gom mấy hành tinh nằm gần nhau trong cùng dải tinh hệ vào một cụm thi. Mấy cái hành tinh rác như Tinh Vệ, Lạc Hà, Yabi, Coco, còn cả Brook nữa, đúng là dễ bị tống chung vào một cái hố thật."
"Nhưng kể cũng bất ngờ, thủ khoa toàn khối mà cũng chọn phó bản cấp độ dễ sao?"
"Tao cứ thắc mắc không biết kẻ lợi hại nào vừa vào trận đã lấy được chìa khóa nhanh như vậy…"
"Ra đây đi, giao chìa khóa, chúng ta cùng hợp tác."
Biểu cảm của ba người lúc đó… sắp tắt thở vì tức.
Bị gài rồi.
Hoàn toàn bị con khốn yêu bạn x3000 gài bẫy rồi.