Chương 36: Ký chủ nhà nó quá slay

Còn về phần Brook, sau một hồi tiêu tốn năng lượng thì nó đã chìm vào giấc ngủ. Có lẽ nhờ huyết thống cao quý nên chỉ sau vài phút nó đã tỉnh dậy, và việc đầu tiên mà nó làm sau khi tỉnh dậy là cảm ứng tình hình trong phòng ký túc xá.

Brook: "Chuyện quái gì thế này? Sao mà chết lắm thế? Hẹo hết luôn rồi à? Chẳng phải cô bảo chọn cấp độ dễ sao? Kết quả lại nguy hiểm dữ vậy?"

Hoắc Ưu: "Sao lại nói là nguy hiểm chứ? Người chết là bọn họ chứ có phải ta đâu, đây rõ ràng là cấp độ dễ mà."

Brook: "Cũng đúng, thế bọn họ chết kiểu gì?"

Hoắc Ưu: "Chẳng biết nữa, tự dưng nhào vô đánh đấm túi bụi, chắc là tại còn trẻ nên máu nóng bốc lên đầu ấy mà."

Brook: "Bọn họ không tấn công cô à?"

Hoắc Ưu: "Bọn họ đâu biết ta đã có mi, cứ đinh ninh rằng ta chỉ là hạng tép riu nên chẳng thèm để ý. Chứ mà biết có một ký sinh thể cấp cao như mi ở đây khéo bọn họ đoàn kết lại đối phó chúng ta rồi."

Brook cảm thấy lời này cũm cũm lọt tai đó.

Lũ ký sinh thể hèn mọn thì sao có thể bám vào ký chủ lợi hại được chứ?

Chắc chắn là chúng phải hè nhau đối phó một mình mình rồi!

Brook: "Cái phó bản này xem ra cũng không khó, trạng thái "thi" còn chưa dùng tới mà bọn họ đã tự bay màu rồi. Vậy ta bèn yên tâm đi ngủ đây. Cô đừng có mà lăn ra chết lãng xẹt đó nha. Thấy có nguy hiểm cứ gọi ta…"

"Ủa khoan, cái phòng này sắp cháy trụi hết á!"

"Sao cô chẳng có vẻ gì là sợ hãi hết vậy?"

Brook bị cái sự bình tĩnh đến thái quá của Hoắc Ưu làm cho lú lẫn luôn rồi. Nó bô lô ba la một hồi mới chậm chạp nhận ra ngọn lửa từ cái xác đã cháy lan ra những chỗ khác, khói đen bốc lên ngùn ngụt.

Nhưng ký chủ của nó lại bình tĩnh đến mức biếи ŧɦái!

"Mau dùng "thi" đi chứ!"

"Mà khoan, dùng "thi" cũng vô dụng, xác chết cũng sợ lửa mà, cô vẫn sẽ bị thiêu thành tro thôi…"

Thực ra Hoắc Ưu cũng chẳng ung dung đến thế. Trong lúc trả lời Brook, cô đã sớm dùng tay áo bịt chặt mũi miệng, thoăn thoắt thu dọn các huy hiệu đồng chứa điểm số rơi ra từ bốn người nhóm Trần Kính: +24.4 điểm. Giữa chừng cô nhận ra không thể hấp thụ được các ký sinh thể đó, chẳng biết là do bọn họ đã tick vào tùy chọn bảo toàn tính mạng hay do thiết lập của hệ thống. Tóm lại là sau khi gϊếŧ thí sinh, cô không thể cướp ký sinh thể của họ về sử dụng.

Tiếc thật đấy!

Số điểm tích lũy từ huy hiệu đồng này cũng không được tính vào kết quả thi, tác dụng duy nhất trước mắt là dùng để tăng phúc trạng thái ký sinh thể.

Brook vốn không phải loại ký sinh thể thiên về tấn công trực diện, mức tăng cường sức mạnh hiện tại cũng chẳng đủ để giúp cô đấm thủng cửa sổ hay đạp bay cửa ra vào điện tử.

Cô định thoát ra bằng cách nào đây?

Chỉ thấy sau khi vơ vét xong các huy hiệu đồng, Hoắc Ưu nhanh chóng leo lên tầng trên giường sắt, vươn tay giật mạnh đèn trần.

Một không gian hoàn toàn khép kín mà vẫn giữ được nhiệt độ thấp và ổn định như vậy thì chắc chắn phải có thiết bị giải phóng khí lạnh, cùng loại với máy điều hòa. Trong phòng không có công tắc đèn, chứng tỏ đây không phải đèn chính, mà là cửa gió điều hòa ngụy trang dưới lốt đèn trần. Thảo nào trên thân đèn không hề có dấu vết cháy đen do tỏa nhiệt sau thời gian dài sử dụng mà trông nó mới toanh.

Rầm!

Đèn trần bị giật phăng xuống, bên trong quả nhiên có một đầu phun tương tự như vòi hoa sen. Sau khi tháo nó, phần lộ ra là một miệng ống dẫn chất lỏng giống như đường ống điều hòa.

Xèo xèo!

Dòng nước lạnh buốt phun xối xả xuống, tưới trực tiếp lên cái xác đang bốc cháy.

Lửa đã tắt.

Nhưng dòng nước này thực sự lạnh thấu xương, chẳng khác nào nước đá.

Hoắc Ưu vốn rất yêu quý bản thân, vừa ra tay xong là lập tức rụt người lại ngay để tránh những tia nước này, kẻo thân thể mảnh mai của cô lại bị cảm lạnh mất.

Cái nơi quái quỷ này, xác suất nhiễm bệnh cao gấp 100 lần so với thế giới thực của cô.

Nhìn ngọn lửa đã bị dập tắt, Hoắc Ưu tháo giày, quan sát đống dây điện chằng chịt một hồi, sau đó dùng lớp da thuộc bọc lấy lòng bàn tay rồi dứt khoát giật đứt hai sợi dây đỏ và đen.

Âm thanh dây điện chập mạch vang lên, theo sau là một tiếng cạch, khóa cửa điện tử bị ai kia làm hỏng, bung ra.

Hoắc Ưu xỏ lại giày, leo xuống khỏi giường sắt.

Không gian vô cùng im lặng, Hoắc Ưu không nhịn được hỏi: "Brook? Còn đó không?"

Brook: "Còn."

Hoắc Ưu: "Bây giờ mi có thể đi ngủ được rồi đó, ngoan."

Brook: "…"

Cứu mạng, sao nó lại cảm thấy hơi hơi say nắng ký chủ nhà mình rồi?