Chương 3: Tin nhắn

Bên kia tấm rèm, các nhân viên còn lại đều tránh xa, chỉ có Hoắc Ưu với hệ miễn dịch kém đến mức không chống nổi vi khuẩn viêm đường hô hấp cấp thấp vẫn điềm nhiên không nhúc nhích, tay tiếp tục nhào bột…

Ánh mắt cô lướt qua gã móng heo đang đắc ý hô to, dừng lại trên cánh tay, nhìn những đường gân xanh gồ lên rõ rệt - nơi ký sinh thể đi qua.

Gã cưỡi trên người tên to xác đã bị gây tê, rút con dao quân dụng từ bao da bên hông, rạch lấy ký sinh thể của đối phương…

Có thể bán lấy tiền.

Ký sinh thể dây mây, dù chỉ là cấp F đã qua sử dụng, nhưng cũng đáng giá 300 đồng liên bang, là một khoản thu không hề nhỏ.

Còn chuyện sống chết? Brook chẳng quan tâm. Ở tầng đáy thì làm gì có thứ gọi là luật lệ!

Ánh mắt Hoắc Ưu trượt từ lưỡi dao trong tay gã, qua ký sinh thể dây mây, rồi dừng lại ở đôi giày gã mang.

Đế giày lấm lem nước bùn và tảo đen, chứng tỏ gã đã đi con đường đầm lầy Hắc Thủy để đến tiệm pizza này. Gân xanh hằn rõ trên cánh tay là vì không có tinh thần thể điều khiển ký sinh thể, chỉ có thể dựa vào cơ bắp cưỡng ép khống chế…

Jones bước ra ngoài, bắt đầu lớn tiếng chửi rủa, đòi bồi thường. Trong tiếng cãi vã ồn ào, mùi hôi thối nhanh chóng bị lấn át. Bởi vì sau tấm rèm, suy lao giả sốt cao đến 40 độ kia đã mở lò nướng, dùng xẻng xúc miếng đế pizza vàng giòn ra ngoài, phết lên một lớp sốt cà chua chế biến sẵn chứa đầy tinh hoa công nghệ… Bánh nướng nóng hổi, chạm vào nước sốt chua chua ngọt ngọt, hương vị từng chút lan tỏa, thổi bùng vị giác.

Pizza được đưa vào nướng lần hai. Cửa lò vừa đóng.

"Hoắc Ưu, cô vẫn ổn chứ? Hay là để tôi giúp một chút? Máy truyền tin của cô vừa mới…"

"Không cần đâu, tôi muốn tranh thủ làm cho xong việc, bằng không phải ở lại tăng ca…"

Hoắc Ưu gồng mình bê khay bột đã lên men nặng trịch đến phòng dụng cụ phía sau. Cánh cửa vừa đóng, cô ở trong không gian khép kín có nhiệt độ cực cao vỗ vỗ cái trán nóng hầm hập của mình, thở hổn hển vài hơi, nhìn tin tức liên tục gửi tới.

[Người gửi: Chi Nhánh Ngân Hàng Phục Vụ Nhân Chủng Hạng Bốn

Người nhận: Suy lao giả Hoắc Ưu. Brook, mã số định danh ****4444

Nội dung thông báo: Bạn có khoản vay mua mũ thực tế ảo sơ cấp L0 bản cũ từ một năm trước, dư nợ còn lại 130 đồng liên bang. Nếu không hoàn tất thanh toán trước 24 giờ đêm nay, đơn hàng sẽ bị hủy, đồng thời khoản nợ tiếp tục tính lãi… hộ khẩu đen được chuyển vào công ty TNHH Con Cừu Béo ở Sao Brook, tiến hành cưỡng chế lao động vô thời hạn…]

[Người gửi: Cục Quản Lý Nhân Chủng Hạng Bốn

Người nhận: Suy lao giả Hoắc Ưu. Brook, mã số định danh ****4444

Nội dung thông báo: Bởi vì chỉ số kiểm tra ký sinh thể của bạn bằng 0, chỉ số tinh thần thể cũng bằng 0, sau khi trải qua thẩm định của Liên Bang, bạn bị xếp vào nhóm suy lao giả cấp độ thấp nhất trong lớp nhân chủng hạng bốn, với mức kháng thể và tinh thần lực cực kỳ thấp, không có bất kỳ giá trị nào trong việc phục vụ xã hội.

Do đó, bạn đã bị xét duyệt và đưa vào danh sách cưỡng chế phối giống.

Bảy ngày sau, nhân viên của Cục Quản Lý sẽ đến đưa bạn tới cơ quan liên quan để tiến hành phối giống ngẫu nhiên, nhằm đổi lấy giá trị sinh tồn bằng cách góp phần sinh sản nhân lực cho nhân loại. Nếu nhà trai hài lòng với bạn thì có thể đơn phương xác lập quan hệ hôn nhân, trở thành bạn đời cố định.

Cục quản lý sẽ tặng 150 đồng liên bang (tài sản chung của hai vợ chồng) như một phần thưởng.]

[Người gửi: Bộ Giáo Dục Toàn Cầu

Người nhận: Suy lao giả Hoắc Ưu. Brook, mã số định danh ****4444

Nội dung thông báo: Bạn thân mến! Bạn sắp bước sang tuổi 18 và ba ngày nữa sẽ diễn ra kỳ thi đại học toàn cầu. Bất kể đang ở vũ trụ nào, chỉ cần kết nối vào hệ thống bằng mã định danh, bạn sẽ có thể tiến vào phó bản kỳ thi. Điều kiện tham gia: Mũ thực tế ảo, ký sinh thể và tinh thần thể (có thể không có, nhưng nên có), người ở một nơi an toàn, duy trì trạng thái ấm no.

Nhớ kỹ, đây là cơ hội duy nhất để bạn có thể thay đổi vận mệnh của mình.]

Hoắc Ưu đọc xong ba tin nhắn, vẻ mặt quái quái.

Từng câu từng chữ trong ba tin nhắn như thể đang mắng người, hơn nữa còn mắng rất dơ.

Ngón tay cô khẽ vuốt về trước, tin nhắn đêm qua hiện ra.

[Người gửi: Trà xanh nữ Hoắc Hi Nhiêu

Chị à, còn một tháng nữa là đến ngày kết hôn của em và anh Tiêu. Em mong là chị có thể đến chung vui.

Giờ em rất ư là hạnh phúc, nhưng dù gì trước đây anh ấy từng là vị hôn phu của chị, trong lòng em cũng hơi khó chịu.

Chị có hận em không? Nếu không hận, mời chị từ hành tinh rác trở về tham gia hôn lễ của em, bằng không em sẽ nghĩ là chị không chịu tha thứ cho em.

Nhưng chị cũng đâu có mang dòng máu nhà họ Hoắc, chị chỉ là một chủng bùn lầy được bác cả nhận về nuôi. Sau khi bác cả chết thảm, chị lại thức tỉnh thất bại, nhà họ Tiêu muốn đổi người, em cũng còn cách nào đâu.

Hơn nữa, em thật sự thích anh ấy. Chờ bọn em được cử đi học, chờ em có năng lực kế thừa sản nghiệp, em nhất định sẽ đến cứu chị…]