Mười phút sau, bằng tốc độ nhanh nhất có thể, Hoắc Ưu đã hấp thụ xong nguyên dịch ký sinh thể giun xoắn lúc trước cố ý giữ lại để bù đắp tiêu hao cho hành động này. Đến cửa hang, cô cố nén cảm giác buồn nôn trước mùi tanh nồng nặc, lách mình chui vào cái hang cao nửa người. Đi được vài bước, cô bật đèn pin lên soi.
Một đống thẻ ngân hàng cùng với di vật của những kẻ xấu số nằm vương vãi khắp nơi, nhưng chúng chẳng đáng giá bao nhiêu. Thứ Hoắc Ưu thực sự nhắm tới lại là thứ khác. Theo thông tin từ máy học tập Tiểu Bá Vương, loại trăn điện này chủ yếu ăn kim loại và các thiết bị điện tử, sau quá trình tiêu hóa sẽ sản sinh ra một nguyên tố đặc biệt mang tên Chromium có khả năng dẫn điện cực tốt.
Cô bắt đầu tìm kiếm cẩn thận.
Chợt ánh đèn dừng lại.
Hoắc Ưu gạt đống rác bẩn thỉu sang một bên, nhón lấy một viên tinh thể màu xanh lam to bằng viên bi.
Vừa chạm vào, đầu ngón tay đã hơi tê.
"Quả nhiên là nó."
"Nguyên tố Chromium."
Chỉ là một mẩu bé bằng móng tay đã có giá 5000 đồng liên bang - một khoản gia tài khổng lồ với những kẻ ở tầng lớp thấp kém.
Từng cày cuốc như điên, dựa vào thực lực bản thân sắm được biệt thự sang chảnh trên sườn núi Hồng Kông nhưng giờ tầm nhìn của đại luật sư Hoắc Ưu nhỏ bé lắm. Cô chỉ có thể áng chừng trọng lượng viên chromium này, đoán giá của nó rơi vào khoảng 10 ngàn đồng liên bang.
Hoắc Ưu cầm Chromium rời đi, mất thêm mười phút để chạy đến nơi giấu chiếc bè gỗ thứ hai. Trước khi lên bè, cô dùng máy truyền tin của Lý Thang Mỗ khôi phục lại lịch sử liên lạc với Hoắc Hi Nhiêu, sau đó mới tiện tay ném nó xuống nước.
Chip có khả năng chống nước nên thông tin sẽ được bảo toàn, nhưng chỉ cần ngâm thêm một thời gian cho hỏng hóc, tín hiệu sẽ hoàn toàn gián đoạn…
Ba tiếng sau, vào lúc bốn giờ sáng.
Ban quản lý Con Cừu Béo phát hiện máy truyền tin của tên quản lý cấp thấp này có dấu hiệu bất thường liền lập tức cử người đi tìm kiếm.
Đầu tiên, họ tìm thấy máy truyền tin bị ngâm dưới nước, sau đó lần theo dấu chân trên mặt đất để tìm tới hiện trường vụ án.
Xác trăn điện, xác những kẻ nhặt rác, xác của Lý Thang Mỗ và căn chòi gỗ bị lật tung lên.
Người của Con Cừu Béo chẳng cần tốn bao nhiêu tế bào não cũng có thể dựa vào những manh mối này mà xâu chuỗi ra sự mờ ám bên trong.
Chủ nhân căn nhà, mưu sát, hỗn chiến, phản sát, chim sẻ rình mồi cao chạy xa bay…
"Chủ nhân căn nhà gỗ là Hoắc Ưu. Brook, thân phận của con nhóc này hơi đặc biệt, là một suy lao giả, có chỗ nào đáng thèm khát đâu?"
"Tại sao Lý Thang Mỗ lại mò tới đây? Nhắm vào Hoắc Ưu? Gã không thiếu đàn bà, cũng chẳng phải không trả nổi tiền phối giống, việc gì phải ra tay thế này?"
"Theo những gì nhật ký máy truyền tin ghi lại… Thân phận của Hoắc Ưu này có chút kỳ quái, tôi đã gửi báo cáo lên sếp tổng rồi."
Chẳng bao lâu sau, kẻ chịu trách nhiệm điều tra hiện trường nhận được điện thoại của Từ Nghiêu, quản lý cấp trung tại Con Cừu Béo.
Văn phòng công ty.
Từ Nghiêu nhìn chằm chằm vào thông tin liên quan đến các thành viên nhà họ Hoắc, ngón tay gập lại, gõ nhịp đều đặn lên tay vịn ghế. Đây không phải là đối tượng mà gã có thể đối phó, địa vị đôi bên quá chênh lệch, nhưng giới tư bản đứng sau Con Cừu Béo thì có lẽ đủ tầm nói chuyện với nhà họ Hoắc.
Cấp trên của công ty hoàn toàn có thể lợi dụng chuyện nhỏ này để điều tra xem liệu đây có phải là một vụ bê bối hay không, và liệu nó có thể mang đến lợi ích gì.
Đối với một quản lý cấp trung như gã, đây chính là cơ hội trời cho để thăng tiến.
Thế nhưng, chẳng việc gì gã phải giải thích những toan tính này với cấp dưới.
"Đương sự Hoắc Ưu. Brook đang ở đâu? Chết chưa? Có tìm thấy xác không?"
"Báo cáo, không ạ! Cô ta không có nhà. Kẻ được lợi cuối cùng dường như cũng đang lùng sục cô ta, nhưng tiếc là không tìm thấy."