Một bên là một mình đối mặt với bọn cướp núi, một bên là cùng y nhảy xuống vực sâu. Nàng không hề do dự, lựa chọn đi theo y. Nếu rơi vào tay đám cướp núi, có khi còn thảm hơn so với chết.
Bạch Tri Vi dốc hết sức nhảy lên, ôm chặt lấy Cố Trác, đầy sợ hãi mà vùi đầu vào l*иg ngực y. Cố Trác bị nàng bất ngờ đâm sầm vào, thân thể lảo đảo, hai người cùng rơi xuống vực sâu. Những mũi tên nhọn hoắt lướt qua không khí, bay vυ"t qua bên người bọn họ.
Tiếng gió gào rít bên tai, cảm giác không trọng lực mạnh mẽ, nàng chỉ biết siết chặt lấy Cố Trác, cọng rơm cứu mạng duy nhất vào lúc này.
Trong cơn choáng váng buồn nôn do cơ thể rơi tự do gây ra, một giọng nói máy móc lạnh lẽo bất ngờ vang lên trong đầu nàng.
[Xin chào ký chủ, hệ thống công lược nam phụ đang khởi động…]
Ngực nàng run lên, trái tim như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Không nhịn được, nàng bật ra một câu chửi thô tục: “Má nó, sao không đợi ta chết rồi mới hiện ra hả?”
-
Nàng có cảm giác như bị xé làm đôi, thân thể rơi vào trạng thái không trọng lượng đầy dữ dội, đang đối mặt với nguy hiểm từ vực sâu không thấy đáy. Thế nhưng trong lúc đó, não nàng lại bị ép buộc giữ tỉnh táo để tiếp nhận thông tin từ một hệ thống nào đó vừa kích hoạt.
[Hệ thống đang khởi động. Phát hiện ký chủ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng. Có muốn liên kết với hệ thống công lược nam phụ để mở khiên bảo vệ cho người mới không?]
Trong cơn choáng váng, hoảng loạn khiến nàng hét lên gần như phát khóc: “Trói! Trói ngay! Mau mở khiên bảo vệ! Ta không muốn chết! Ta không muốn chết đâu…”
Cảm giác rơi tự do dữ dội qua đi, hai người họ rơi xuống một cánh rừng rậm. Cành khô va vào người nàng, cào xước và xô đẩy khiến nàng đau nhói khắp cả người.
“Phịch!” Lưng Cố Trác đập mạnh vào một cành cây to, phát ra một tiếng động lớn đến rợn người, y đau đến mức kêu lên một tiếng.
“Rắc!” Nhánh cây không chịu nổi lực va chạm, gãy răng rắc. Cả hai lại tiếp tục lăn dọc xuống sườn núi.
Hệ thống phòng hộ lúc này đã mở ra, tạo ra một lớp khiên hình quả trứng chỉ có nàng mới nhìn thấy được, bảo vệ nàng chặt chẽ. Cành lá, đá vụn bay vùn vụt ngang qua, nhưng đều không thể làm nàng bị thương dù chỉ một chút.
Nàng cuộn tròn trong lòng Cố Trác, cùng y lăn xuống vực như một cặp tình nhân cùng nhau tự sát vì tình, ôm chặt lấy nhau không rời.