Chương 6

Nàng từng thấy thanh đao này vung lên lưu loát, chém đứt yết hầu cướp núi như hoa nở, sợ hãi đến mức suýt quỳ rạp xuống đất, vội vàng nói: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đao kiếm vô tình.”

Y mỉm cười ôn hòa như không có gì nguy hiểm, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến cực điểm, nhìn nàng như nhìn một xác chết: “Ngươi là ai? Sao lại biết tên của ta?”

Không ổn rồi, tim của Bạch Tri Vi run lên.

Bạch Tri Vi và Cố Trác còn chưa từng gặp mặt, ở trên phố chỉ là Bạch Tri Vi vô tình thấy được ngọc bội của y, biết y là vị hôn phu của mình, lại lầm tưởng y là kẻ dân thường nghèo khổ nên mới có suy nghĩ muốn gϊếŧ người.

Trong mắt Cố Trác, nàng hoàn toàn là người xa lạ, sao nàng lại có thể biết tên y.

Vừa rồi tình thế cấp bách, nàng lại vô thức gọi tên của y.

Bạch Tri Vi rũ mắt xuống, đầu óc vận chuyển điên cuồng, cố gắng nghĩ cách làm sao che giấu chuyện này. Chớp mắt một cái, trong đầu nàng đã nghĩ ra cách.

Từ trước đến nay khi nàng nói dối không dám nhìn thẳng vào đôi mắt người khác, lập tức cúi đầu đầy chột dạ, bỏ lỡ ánh mắt âm hiểm lạnh lẽo của y.

“Khi ta gặp ngươi ở trên phố, lại nhận lầm ngươi là con cháu nhà quyền quý từng trêu ghẹo ta. Vυ" nuôi đi theo ta không cam lòng để ta chịu nhục, lén bỏ thuốc mê vào cơm canh của ngươi, định đưa ngươi đến vùng hoang vu để dạy cho ngươi một bài học. Lúc trên xe ngựa, ta phát hiện ngọc bội trên người ngươi, nhận ra ngươi chính là vị hôn phu của ta. Ta mới cẩn thận nhìn kỹ khuôn mặt ngươi, lập tức kinh ngạc nhận ra mình nhận nhầm người, lập tức cho ngươi uống giải dược.”

“Về việc vì sao biết tên ngươi, là bởi vì từ nhỏ ta đã biết vị hôn phu của mình tên là Cố Trác.”

Bạch Tri Vi cố tình né tránh trọng điểm, tìm cách giải thích cho qua chuyện, tự cho rằng mình diễn rất chân thành, rồi lấy ra ngọc bội đính hôn, đưa tới trước mặt y: “Ngươi là vị hôn phu Cố Trác của ta, đúng không?”

Trên mặt y vẫn giữ nguyên nụ cười, lưỡi đao trong tay cũng không hề dịch chuyển dù chỉ nửa phân. “Ta tên Cố Trác, đúng là từ nhỏ đã có một mối hôn ước như vậy.”

Trong một lúc Bạch Tri Vi không thể đoán được y đang nghĩ gì, ngẩng đầu nhìn kỹ thì thấy y mặc áo trắng mỏng manh, thân hình gầy mỏng như chiếc lá cuối thu không nơi nương tựa. Tay y nắm chặt chuôi đao khẽ run lên, sắc mặt hơi tái nhợt, hiển nhiên đang cố gắng hết sức vận công để ép độc còn sót lại ra ngoài.