Chương 5

Cố Trác xuất hiện.

Y dậm chân một cái, ở dưới ánh trăng, y bay lên không trung, chỉ trong vài nhịp thở đã nhẹ nhàng đáp xuống phía sau đám cướp núi.

Y mặc áo trắng, tóc búi ngọc quan, khoanh tay đứng đó, gió núi thổi tung vạt áo. Giọng nói của y như dòng suối lạnh giữa núi rừng: “Trả đao cho ta.”

Bạch Tri Vi nhìn thấy Cố Trác tỉnh lại, kích động đến suýt bật khóc, còn tâm trí đâu mà để ý đến giọng điệu lạnh lùng của y. Nàng dùng sức ném thanh trường đao về phía y, thanh đao rơi vào trong tay y. “Cố Trác, đao của ngươi nè!”

“Ta đã bảo sao cô nương này lại tự lao đầu ra chịu chết, thì ra trên xe còn có một tên tiểu bạch kiểm đang chạy trốn với nàng!”

“Gϊếŧ tiểu bạch kiểm này đi, mang nàng về sơn trại!”

Đám cướp núi nhìn cách ăn mặc của hai người, lại dám lái xe ngang qua sơn trại lúc nửa đêm, lập tức tự tưởng tượng ra cảnh tượng tiểu thư thế gia tư tình bỏ trốn với kiếm khách nghèo khổ.

Hơn chục tên cướp núi cùng lao tới vây quanh Cố Trác. Chỉ thấy thanh đao trong tay Cố Trác nhanh đến mức để lại tàn ảnh, một nhát đao chém tên cướp núi vừa mới nói lời đáng khinh và cây gậy răng sói của hắn ta làm đôi. Máu tươi phun tung tóe trong không khí.

Nội lực của y cuồn cuộn khiến luồng gió mạnh bắn ra xung quanh, đám cướp núi căn bản không thể đến gần y.

Thế trận đảo chiều, từ bao vây truy sát biến thành Cố Trác một mình tàn sát. Giơ tay chém xuống, gϊếŧ đám cướp núi như đang xắt rau vậy

Máu văng đầy đất, mùi tanh gay gắt xộc thẳng vào mũi khiến thần kinh của nàng căng thẳng đến cực điểm.

Y chậm rãi bước tới trước mặt nàng, lưỡi đao xẹt qua thi thể cướp núi nằm rải rác trên mặt đất. Gió núi thổi bay vạt áo bào màu trắng của y, trông y chẳng khác gì đang thảnh thơi dạo bước trong sân vườn nhà mình. Một giọt máu tươi dính ở trên khóe mắt y, gương mặt vốn tuấn tú giờ đây lại mang theo vẻ yêu dị ma mị như yêu tinh trong rừng núi.

Bạch Tri Vi khẽ lắc đầu, tự nhủ mình nhìn nhầm rồi. Cố Trác vốn là người ôn hòa ấm áp nhất.

Nàng quyết định mở lời để xoa dịu bầu không khí: “May mà chúng ta phối hợp ăn ý, nếu không đã rơi vào tay đám cướp núi rồi.”

Đột nhiên, một cơn gió mạnh xẹt qua bên tai nàng, cảm giác lạnh buốt lướt qua sau gáy khiến nàng rùng mình. Nàng rũ mắt xuống, nhìn thấy lưỡi đao sắc bén đã kề sát cổ của mình.