Chương 4

Bạch Tri Vi hoảng loạn trốn vào đáy xe, run rẩy kéo cánh tay trái của Cố Trác, có ý định đánh thức y.

Trong nguyên tác, bọn họ vốn không gặp được cướp núi. Chẳng lẽ vì nàng giải độc cho y mà tạo ra hiệu ứng bươm bướm?

“Cố Trác, ngươi mau tỉnh lại đi! Làm ơn tỉnh lại đi mà.” Nàng cuống quýt gọi, nhưng y chỉ nhíu mày, không có chút phản ứng nào. Cố Trác là chiến lực đỉnh nhất trong nguyên tác. Chỉ cần y tỉnh lại, họ mới có cơ hội sống sót.

Xe ngựa đã bị cướp núi ép dừng lại. Tiếng cười đùa khả ố vang lên xung quanh xe ngựa. Bạch Tri Vi bị cướp núi vây quanh, cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng lấp đầy cả trái tim.

Bạch Tri Vi rơi nước mắt, có ai xui đến mức vừa xuyên sách đã chết ngay như thế này không?

Nàng siết chặt thanh trường đao, cuối cùng cũng gom đủ can đảm. Dù không đánh thắng được bọn cướp núi, ít nhất cũng có thể kéo dài chút thời gian, chờ Cố Trác tỉnh lại.

Tệ nhất thì nàng chết, chỉ mong sau khi chết có thể quay về thế giới ban đầu. Nàng dũng cảm vén rèm xe lên.

Dưới ánh trăng và gió mát, hơn chục tên cướp núi bao vây xe ngựa. Vừa thấy Bạch Tri Vi bước ra, bọn chúng bị sắc đẹp của nàng làm cho ngẩn người, sau đó lại càng cười đáng khinh hơn.

“Trời đất! Nhìn xem mỹ nhân kia kìa! Đêm nay ta nhất định phải là người đầu tiên nếm thử!” Một tên cướp núi đầu trọc mặt đầy vết sẹo, giơ gậy răng sói xông tới với nụ cười đầy đáng khinh và hung ác.

Bạch Tri Vi bị bọn chúng nhìn chằm chằm đến mức nổi cả da gà. Nàng vội kéo dây cương xe ngựa định bỏ chạy. Nhưng một tên cướp núi đã sớm nhìn ra ý định của nàng, vung dao chém đứt dây cương buộc trên lưng ngựa. Con ngựa lập tức bỏ chạy.

Trong nháy mắt chiếc xe ngựa bị hất văng rất mạnh. Bạch Tri Vi lập tức ôm chặt thanh đao, thuận thế nhảy vào bụi cỏ ven đường.

Chỉ là thân thể này từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng chịu khổ, nàng vừa nhảy xuống đã bị trẹo chân. Không còn cách nào khác, nàng chỉ đành lăn xuống dưới thuận theo sườn núi.

Đám cướp núi đuổi theo nàng như đàn ong vỡ tổ, trông chẳng khác gì bầy chó nhìn thấy xương. Bạch Tri Vi lăn lộn theo đường núi, cố gắng kéo dài thời gian.

Ngay khoảnh khắc đám cướp núi càng lúc càng bao vây chặt chẽ, khi nàng gần như tuyệt vọng nhắm mắt chờ chết, thì ở phía xe ngựa, một thiếu niên mặc áo trắng vén rèm xe bước xuống xe, bước chân ung dung.