Chương 3

Sau khi uống thuốc, sắc mặt y trở nên đỏ ửng, trên trán chảy xuống giọt mồ hôi lớn làm ướt cả tóc mai. Khóe miệng chảy máu đen, khiến khuôn mặt tuấn tú lại mang theo vẻ đau đớn như đóa hoa mạn đà la nở rộ trong địa ngục.

Nàng dùng khăn thấm nước ấm lau trán cho y, nhưng vừa mới cúi người lại gần, cổ tay của nàng lập tức bị y nắm chặt.

Từng ngụm máu bầm liên tiếp bị nôn ra, vạt áo trắng phía trước nhuộm đầy máu đỏ. Đến khi y phun hết máu bầm, sắc mặt mới trở lại vẻ bình thường.

Nàng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, cổ tay lại truyền đến cơn đau nhói. Cổ tay của nàng bị y dùng sức nắm lấy giống như muốn trút giận. Nàng cố gắng hết sức gỡ tay ra, trên cổ tay chỉ còn lại vết bầm tím.

Bạch Tri Vi ủy khuất xoa cổ tay, lẩm bẩm: “Độc đã giải rồi, ngay cả mối thù cái tát kia cũng đã bị ngươi nhéo lại. Sau khi tỉnh lại rồi thì cũng đừng oán trách ta nữa, sau này nhớ thả cho ta một con đường sống.”

Trong nguyên tác, Cố Trác là một công tử dịu dàng. Đợi y tỉnh lại, giải thích rõ ràng thì chắc cũng không đến mức làm khó nàng.

Đột nhiên, xe ngựa xóc mạnh, bị một lực lớn hất lên. Nàng mất thăng bằng, lăn xuống đáy xe, đập mạnh vào trên người Cố Trác. Cũng may có y làm đệm thịt, nàng cũng không bị đau lắm.

Xe ngựa đang lao như bay về phía đỉnh núi.

Nàng cố gắng chống lên người Cố Trác, miễn cưỡng giữ vững thăng bằng.

Chẳng lẽ là bà vυ" kia tự cho mình thông minh, còn muốn gϊếŧ chết Cố Trác? Nàng lập tức quát lớn: “Mau dừng lại! Tại sao còn chạy lên trên núi?”

Xe ngựa đột ngột dừng lại. Nàng không trụ nổi nữa, ngã nhào lên người Cố Trác. Cả người ngã vào lòng y, gương mặt vùi vào ngực y. Qua lớp vải áo, nàng còn cảm nhận rõ từng khối cơ bụng rắn chắc khiến nàng không khỏi đỏ mặt.

Thấy Cố Trác vẫn chưa tỉnh lại, nàng thở phào nhẹ nhõm, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Nhưng bên ngoài, bà vυ" lại không hề đáp lời, xe ngựa vẫn lao nhanh về phía đỉnh núi.

Bạch Tri Vi vừa định vén rèm ra xem thì nghe thấy tiếng lưỡi dao sắc bén cắt qua da thịt, một vệt máu bắn tung tóe lên màn xe, thân hình của bà vυ" ngã xuống khỏi xe ngựa.

“Ta đã bảo đêm nay vớ được món hời mà! Nhìn xem chiếc xe ngựa sang trọng thế này.”

“Chưa biết chừng bên trong còn có mỹ nhân xinh đẹp!”

Tiếng cười tà ác không ngừng truyền vào trong xe ngựa.