Bạch Tri Vi mỉm cười, chìa tay ra với y: “Xem ta mải vui mà quên mất ngươi còn ngồi dưới đất, để ta kéo ngươi đứng dậy.”
Nàng đứng ngược sáng, khóe môi cong cong, đôi mắt đen sáng tựa dòng suối trong trên nhân thế, dải lụa vàng nhạt buộc tóc khẽ tung bay theo gió, cả người toát lên vẻ linh động đáng yêu.
Cố Trác giống như bị ma xui quỷ khiến, giơ tay nắm lấy tay của nàng. Dưới sức kéo của nàng, y chậm rãi đứng thẳng dậy. Ngoài vết thương ở chân trái, những thứ khác đều đã ổn.
Cây gậy mà nàng vừa dùng lúc nãy rõ ràng hơi ngắn so với Cố Trác. Bạch Tri Vi đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại trên thanh đao dài, cả hai người cùng nghĩ đến một chuyện.
Cố Trác khẽ ho một tiếng, mở miệng nói: “Phiền Tri Vi đưa thanh đao cho ta.”
Chưa cần nói đến việc Cố Trác là mục tiêu nàng phải chinh phục, chỉ riêng mấy lần y ra tay cứu nàng, Bạch Tri Vi đã sớm mang ơn trong lòng. Y vừa dứt lời, nàng đã ngoan ngoãn đưa đao tới, động tác nhanh nhẹn như chó con nịnh chủ.
“Sau này chúng ta chính là bằng hữu cùng sinh cùng tử rồi.”
Khóe môi Cố Trác khẽ nhướng lên, nụ cười ôn hòa, thân thiết: “Tri Vi có nhiều bằng hữu lắm sao?”
Trên núi đá lởm chởm, cỏ dại mọc đầy, Bạch Tri Vi chống gậy đi trước dò đường. Nghe câu hỏi của y, suýt nữa nàng trượt chân ngã xuống hố. Đương nhiên là nàng có rất nhiều bằng hữu, tính nàng hoạt bát cởi mở, đến cả bà chủ tiệm ăn sáng dưới lầu cũng có thể chuyện trò nửa giờ không ngừng.
Chỉ là… Bây giờ nàng đang là Bạch Tri Vi, thiên kim của Thứ sử. Nàng khẽ cắn môi, tự hỏi bao giờ mới sửa được cái tật ăn nói bừa bãi của mình.
“Không nhiều, không nhiều đâu, chỉ có một hai người bằng hữu khuê phòng thôi.” Giữa hai chỗ đất có độ chênh gần nửa mét, Bạch Tri Vi nhún người nhảy xuống rồi dừng lại. Nàng còn có thể nhảy, nhưng Cố Trác thì bị gãy xương chân.
Chỗ nàng đứng thấp hơn, ngẩng đầu nhìn y. Y chống thanh đao đi từng bước rất khó nhọc, mu bàn tay trắng trẻo nổi gân xanh, rõ ràng là sợ làm phiền nàng, đi lâu như vậy mà chẳng nói một câu.
Thấy nàng dừng lại, ánh mắt của y lộ ra chút áy náy: “Sao vậy?”
Bạch Tri Vi đưa tay ra, làm động tác đỡ người: “Ngươi xuống chậm thôi, đừng lo bị ngã, ta đỡ ngươi.”
Cố Trác đứng trên gò đất nhỏ, chỉ cao chừng hai mét, cho dù không biết võ công thì nhảy xuống cũng chẳng hề gì.
Y bị hành động của nàng chọc cười. Sống đến từng này tuổi, chỉ có người quan tâm y đứng cao bao nhiêu, quyền lực trong tay vững chắc đến mức nào…