Bạch Tri Vi thấy y không biết đến độc Lăng Sương Hầu, âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nếu không nàng thật chẳng biết phải giải thích như thế nào. Rồi nàng nhận ra y đã có thể cử động được.
“Ngươi có thể cử động rồi, tốt quá! Đêm nay chúng ta khỏi phải ngủ giữa đồng hoang nữa. Khi nãy ta dò đường, phát hiện chỗ hõm núi phía trước có một hộ dân. Tranh thủ trời chưa tối, chúng ta mau đi đến đó, biết đâu còn được ăn một bữa cơm nóng!”
Lúc đầu nhìn y, nàng còn có chút sợ sệt, nhưng khi nghe y chẳng biết về loại độc kia, nàng lại âm thầm vui mừng, cảnh giác cũng giảm xuống.
Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt nàng ửng đỏ, đôi mắt sáng hơn cả sao trời, khóe môi khẽ cong lên. Khi nói chuyện thì lông mày cũng khẽ nhướng lên, như thể việc y tỉnh lại là chuyện vui nhất trên đời.
Vừa ngây thơ, vừa có điều giấu diếm, chỉ là nàng thật sự quá dễ hiểu.
Cố Trác để ý ánh mắt nàng dừng ở trên chân trái bị thương của y: “Đừng sợ, lát nữa mỗi người kiếm một cây gậy, vẫn có thể đi ra khỏi thung lũng này.”
“Là vì cứu ta mà ngươi bị thương sao?” Giọng nói của y dịu dàng như gió mát trên núi.
“Không có gì nghiêm trọng đâu, à…”
Cố Trác nâng chân trái của nàng lên, cách hai lớp giày vớ, nhẹ nhàng ấn vào cổ chân. Gương mặt của Bạch Tri Vi đỏ bừng, trước đây những lần chạm vào đều là khi y hôn mê hoặc trong lúc khẩn cấp, khi cả hai đều tỉnh táo thì chưa từng gần nhau đến mức này.
“Chỗ này có đau không?” Cố Trác khẽ hỏi.
“Không… Không đau.” Bạch Tri Vi lắc đầu.
“Có vẻ chỉ là trật khớp thôi. Ta giúp ngươi nắn lại, lát nữa đi lại sẽ dễ hơn.” Cố Trác nói bằng giọng điệu dịu dàng: “Thả lỏng đi, nếu sợ đau thì cắn một quả, sẽ đỡ hơn chút.”
Vừa nghe nhắc đến mấy quả kia, đúng là tự rước khổ vào thân, nàng vội vàng nhăn mày, xua tay lia lịa: “Không, không cần đâu…”
“Á…”
Đúng lúc nàng còn đang phân tâm nghĩ đến quả đỏ, Cố Trác đã xoay cổ chân trái của nàng một cái, “rắc” một tiếng giòn tan, khớp chân đã được nắn về chỗ cũ.
“Đứng dậy thử xem, còn đau không?”
Dưới ánh mắt ôn hòa của y, Bạch Tri Vi chống tay xuống đất, nhanh nhẹn đứng lên, đặt chân xuống cẩn thận. Cơn đau như dự đoán lại không thấy đâu.
“Ta khỏi rồi! Ta khỏi rồi!” Nàng vui sướиɠ nhảy liền mấy cái, như con khỉ vừa được tháo vòng kim cô, rồi mới thấy Cố Trác vẫn đang ngồi tựa trên tảng đá.