Chương 15

Ánh mắt lạnh lẽo của Cố Trác lướt qua Bạch Tri Vi. Người nữ nhân đang mưu toan bám víu vào y này, lát nữa nên xử lý như thế nào đây?

-

[Cảnh báo… Cảnh báo…]

[Phát hiện ký chủ trúng độc Lăng Sương Hầu, đã kích hoạt chế độ thanh lọc độc tố.]

[Đinh. Thanh lọc hoàn tất, đã loại bỏ nguy hiểm cho ký chủ.]

Hệ thống này lúc then chốt cũng có chút tác dụng, không ngờ lại có thể giúp nàng giải độc.

Vậy chẳng phải nàng có thể dựa vào nó để nếm trăm loại dược thảo, nổi danh thiên hạ sao?

[Ký chủ, xin thu hồi ý nghĩ nguy hiểm. Chế độ này mỗi nút nhiệm vụ chỉ có thể kích hoạt một lần, nếu dùng nhiều lần sẽ khiến hệ thống sụp đổ.]

Quên mất hệ thống này vẫn chỉ là một “em bé cấp một”, Bạch Tri Vi đành dẹp bỏ suy nghĩ đó.

Khi nàng mở mắt ra, nhìn thấy đường nét cái cằm sắc bén của Cố Trác.

Y đang nhắm mắt dưỡng thần, lông mày đẹp, sống mũi cao thẳng, khóe môi không mang theo nụ cười. Nếu nhìn kỹ, gương mặt y là kiểu đẹp mang sức công kích mạnh mẽ, nhưng vì thường hay mỉm cười, khí chất ôn hòa nhã nhặn ấy lại làm dịu đi phần sắc bén đó.

Thật khó tin, sao có thể có người mang hai loại khí chất đối lập đến vậy chứ.

Trong vòng hai ngày, nàng đã ngã vào lòng y mấy lần, da mặt cũng dày thêm vài phần. Nàng nhanh nhẹn bò dậy, nhưng động tác kéo theo cơn đau từ cổ chân trái bị trật.

“Hừ…” Nàng đau đến hít mạnh một hơi, mày nhăn lại thành một dãy núi nhỏ.

Lúc nàng ngồi dậy thì Cố Trác cũng mở mắt ra. Y vận khí một vòng, độc trong người đã được giải hết, thân thể khôi phục khoan khoái, nhìn Bạch Tri Vi cũng thấy thuận mắt hơn vài phần.

Lăng Sương Hầu, chỉ cần ăn vào, trong một hơi thở sẽ hôn mê, thường phải ngủ ba đến năm ngày, tỉnh dậy cổ họng như uống sương tuyết, khàn đặc khó nghe.

Vậy mà Bạch Tri Vi đã tỉnh lại chỉ sau hai canh giờ, giọng nói vẫn như bình thường.

Cả người nàng đều là điểm đáng ngờ. Chẳng lẽ nàng có liên quan đến việc y được sống lại?

Thôi kệ, giữ nàng lại, xem rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào.

Bạch Tri Vi thấy hàng mi của y khẽ động, đưa tay vẫy vẫy trước mắt y, giả vờ ngơ ngác: “Ta… Ta làm sao vậy? Ngươi tỉnh rồi à?”

Cố Trác nắm lấy bàn tay đang loạn động của nàng, khi mở mắt, ý lạnh trong đáy mắt lập tức thu hồi lại, chỉ còn lại vẻ dịu dàng, giống như hoa đào rơi trên mặt nước hồ vào mùa xuân.

Y khẽ gật đầu nói: “Chắc là quả đỏ có độc khiến ngươi hôn mê, ta có thể tỉnh lại đều nhờ Tri Vi băng bó giúp.”