Chương 14

Cố Trác cúi đầu nhìn, chân trái của y được cố định bằng vài thanh gỗ ngay ngắn, buộc bằng dải lụa vàng nhạt, cuối cùng còn thắt thành một cái nơ xinh xắn. Một cái nơ khác giống hệt lại nằm trên mái tóc mềm mại của Bạch Tri Vi.

Quả nhiên, giống như lời nàng nói. Nàng chẳng biết chút y thuật nào.

Nàng sợ làm y đau nên không dám dùng lực, rõ ràng chỉ cần nắn thêm chút nữa mới có thể hồi phục như cũ, nhưng giờ chỉ là buộc tạm bên ngoài, trông thì tệ hại nhưng thật ra có thể nhìn ra được là nàng muốn giúp y.

Bạch Tri Vi mệt mỏi, ngồi bệt xuống bên cạnh y. Cơn gió nhẹ thổi qua, mái tóc của nàng phất vào cánh tay y, ngưa ngứa khiến y muốn tránh đi, nhưng bây giờ chẳng thể cử động nổi.

Nàng đói đến hoa mắt, cầm lấy quả vàng khi nãy, lau qua loa rồi cắn một miếng.

Vị chua xộc thẳng lêи đỉиɦ đầu, kí©h thí©ɧ đến tê rần. Sau vị chua là vị tê dại, khiến lưỡi của nàng gần như không còn cảm giác nữa.

Lưỡi tê cứng, nàng cố gắng nói đứt quãng: “May mà… Lúc nãy ngươi… Không ăn… Quả vàng này.”

Mặt nàng nhăn tít lại, trông buồn cười đến mức khiến y gần như muốn bật cười, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ thản nhiên: “Khó ăn đến thế sao?”

Nàng ném mạnh quả vàng ra xa, không cam lòng, lại cầm lấy một quả đỏ tươi khác: “Nếu ngươi ăn thử, chắc chắn sẽ không muốn ăn lần hai. Tại sao trên đời này lại có thứ khó ăn đến thế?”

Nàng cắn thử quả đỏ. Nước ngọt lan khắp khoang miệng, hương vị dịu nhẹ khiến chiếc bụng đói của nàng được lấp đầy, hạnh phúc dâng tràn.

“Cố Trác, cái này ngon lắm, thật sự rất ngon.”

Bạch Tri Vi chọn thêm hai ba quả đặt trước mặt y, thấy y vẫn không động đậy thì khẽ nghiêng đầu: “Ngươi không cử động được đúng không? Có cần ta… Đút cho ngươi không…”

Nàng còn chưa nói xong thì cả người đã ngã quỵ trong lòng ngực của y, chỉ còn cái đầu lông xù xù đối diện với y.

Ngón tay của y khẽ cong lại. Chỉ cần thêm hai canh giờ nữa, chất độc trong người sẽ hoàn toàn được giải.

Kiếp trước, chính Bạch Tri Vi là người hạ độc rồi đẩy y xuống vực. Sau khi y được phong vương, nàng còn dám đến cầu thân. Y từng cố nhớ lại khuôn mặt của người đó, nhưng ký ức chỉ là một khoảng trống mờ mịt. Hóa ra suốt bao chuyện, bọn họ chưa từng thực sự gặp nhau.

Một kẻ toan tính, xảo quyệt như thế… Lại mang đôi mắt ngây thơ, trong sáng đến không ngờ.

Được sống lại một đời, những người y gặp, những việc y đã trải qua. Tất cả đều thú vị hơn kiếp trước rất nhiều.