Chương 13

“Không ngờ tiểu thư lại có thân phận cao quý như vậy. Chỉ tiếc bây giờ chân của ta đã bị gãy, không thể giúp nàng ra khỏi núi sâu này.”

Cố Trác giả vờ tiếc nuối, ánh mắt dừng ở trên cái chân bị gãy.

Bạch Tri Vi thấy y nhìn mình với vẻ đáng thương, chợt hiểu ra y nghĩ nàng sẽ chê của y tàn phế, sợ nàng bỏ rơi y.

“Lúc nãy may nhờ có ngươi nên chúng ta mới thoát khỏi bọn sơn tặc. Khi nhảy xuống vực, cũng chính ngươi đã che chở cho ta. Bây giờ chúng ta cũng coi như đồng sinh cộng tử, ngươi yên tâm, ta sẽ không bỏ mặc ngươi đâu.”

“Nếu vậy thì xin đa tạ Bạch cô nương.”

“Cứ gọi ta là Tri Vi là được.”

Nàng cắt xong ba thanh gỗ, đặt cạnh bắp chân của y.

“Chân trái của ngươi bị trật khớp rồi, ta cần cố định lại. Nếu để nó tự lành thì sau này phải bẻ xương nối lại, cái đó sẽ đau lắm đấy.”

Cố Trác đương nhiên hiểu rõ. Ở kiếp trước, sau khi ra khỏi thung lũng thì đã qua nửa tháng, khi chữa trị cũng được đại phu chữa trị theo cách đó.

“Bạch cô nương còn biết y thuật sao?”

Bạch Tri Vi hơi bối rối, nói thêm vài câu nữa là lộ hết bí mật mất thôi: “Ta chỉ từng nghe giảng vài ngày, thật ra không hiểu y thuật.”

Cố Trác nhìn nữ tử đang cúi đầu bận rộn bên chân trái của mình. Chỉ cần thử chọc hai câu là nàng đã xù lông như con mèo nhỏ, nhưng dù có xù đến đâu thì chạm vào vẫn mềm mại đến đáng thương.

“Ta phải nắn lại xương của ngươi, sẽ rất đau. Ngươi cắn quả này đi, để phân tán lực chú ý.”

Giọng nói ngọt ngào của Bạch Tri Vi vang lên, một quả vàng óng được đưa đến sát môi của y. Bàn tay cầm quả trắng đến mức gần như trong suốt ở dưới ánh mặt trời.

Y không được tự nhiên mà quay đầu đi: “Không cần, ta không sợ đau.”

“Hử?” Làm gì có người nào mà không sợ đau chứ? Nàng nghiêng đầu nhìn, Cố Trác vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, dịu dàng như cũ. Có lẽ y chỉ sợ làm phiền nàng mà thôi.

Nghĩ đến việc lúc vừa tỉnh lại y còn cầm đao chỉ vào mình, sau khi nàng giải thích xong lại lập tức trở về dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương, Bạch Tri Vi chỉ biết khẽ thở dài.

“Thật sự không ăn à?”

Cố Trác khẽ lắc đầu. Bạch Tri Vi tiếc rẻ đặt quả xuống. Đó là quả to nhất, vàng nhất.

“Được rồi, ta sẽ làm nhẹ tay.”

Nàng cẩn thận nắn lại chân y, đặt ba thanh gỗ song song ở hai bên và phía sau, rồi dùng dây buộc tóc cố định lại. Sau một lúc loay hoay, nàng phủi tay, mỉm cười: “Xong rồi, ngươi nhìn xem.”