Bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải, xem như có một khởi đầu tốt.
Nàng cố gắng dìu Cố Trác vào một góc khuất gió, nhặt một nhánh cây làm gậy chống, tập tễnh đi tìm lối ra.
Khi bóng dáng nàng biến mất ở chân núi, Cố Trác đang hôn mê bỗng mở mắt. Ánh mắt của y sâu thẳm như đầm băng ngàn năm, tràn ngập âm u và lạnh lẽo.
“Hạ độc rồi lại giải độc, còn liều mạng chắn tên rồi cùng ta nhảy xuống vực… Chẳng lẽ nàng cũng trọng sinh, biết rõ quyền thế và địa vị của ta nên muốn bám vào?”
Khóe môi của y khẽ cong lên, nở nụ cười lạnh. Nữ nhân này, giống hệt kiếp trước. Tham lam và đáng ghét.
Vết thương ở chân trái tuy nhìn đáng sợ, nhưng không chí mạng. Đáng lo nhất là độc trong người vẫn chưa biến mất. Y đành nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ngay khi y mơ màng sắp thϊếp đi, tiếng gậy gõ đất, hơi thở dồn dập cùng bước chân nặng nề vang lên bên tai, khiến đầu y đau nhức.
Y nhíu mày ngẩng đầu lên. Quả nhiên, người vừa rời đi lại quay về. Tay trái của nàng chống gậy, lưng hơi khom, vai phải đeo một bó củi nhỏ và thanh đao của y. Trên bộ váy lụa màu vàng nhạt phủ thêm lớp sa mỏng, nàng dùng tà váy gói một đống trái cây rừng sặc sỡ.
Y quay đầu đi. Những quả kia, vàng thì chát, xanh thì đắng, đỏ lại có độc. Không biết tại sao nàng có thể chọn trúng ba loại này ở trong khu rừng này.
“Tốt quá, Cố Trác, ngươi tỉnh rồi.”
Bạch Tri Vi chống gậy chậm rãi ngồi xuống trước mặt y, thuận tay định đặt lên trán kiểm tra xem có sốt không, nhưng y hơi nghiêng đầu tránh đi.
Ngón tay của nàng khựng lại. Chết rồi, đây là thời đại nam nữ thụ thụ bất thân. Nhưng bây giờ mà rụt tay về thì càng lúng túng.
Nàng giả vờ như không thấy động tác né tránh của y, khẽ nói: “Không sốt, may quá.”
Tránh không được, Cố Trác đành ngoan ngoãn để nàng sờ trán: “Ngươi là vị hôn thê của ta sao?”
Bạch Tri Vi cầm nhánh cây dài, ướm thử ở phần chân của y, rồi dùng đao chặt thành một đoạn bằng chiều dài bắp chân.
Ánh mắt ôn hòa của y dừng ở trên khuôn mặt của nàng, khiến nàng hơi chột dạ trong một lúc.
Cố gắng nhớ lại thiết lập trong truyện, nàng cúi đầu đáp: “Phải, ta là nữ nhi của Thứ sử Cù Châu, tên là Bạch Tri Vi. Chúng ta là thanh mai trúc mã, đã đính hôn từ nhỏ.”
Mẫu thân của Cố Trác không thể sinh sống một mình ở trong núi sâu, dẫn theo đứa con nhỏ khó khăn ra khỏi rừng. Khi khốn khó, bà và mẫu thân của Bạch Tri Vi giúp đỡ lẫn nhau, kết nghĩa tỷ muội, vì thế mới hứa gả con cái cho nhau.