Chương 63

Thẩm Dật lại bắt đầu miên man suy nghĩ, trằn trọc không ngừng.

"Ừm, thật ra cậu là người tốt, đừng nghĩ lung tung nữa, đi ngủ sớm một chút. Ngày mai hay là đi tìm bác sĩ Tô đi." Miêu Viên an ủi một câu mang tính lấy lệ nhất.

"Tìm cô ấy?" Thẩm Dật giật mình.

"Cô ấy chẳng phải nói sẽ về bệnh viện với Lâm Tiểu Phong sao? Bệnh viện tỉnh mà cô ấy từng làm trước kia chẳng phải ở cạnh trường học sao? Ngày mai cứ qua đó hỏi là được rồi."

"Hỏi thế nào?" Thẩm Dật ngơ ngác, trong lòng bất an.

"Bao nhiêu sư huynh sư tỷ đều đang ở bệnh viện đó, cậu ngớ ngẩn hay sao vậy, đừng bảo cậu không quen ai nhé." Miêu Viên muốn cốc đầu chị.

"À. Vậy ngủ đi, ngày mai tớ đi tìm cô ấy." Thẩm Dật vừa đặt lưng đã ngủ thϊếp đi. Vừa nói muốn gặp Tô Mi, dù trước đó có buồn khổ đến mấy, lúc này chị chỉ cảm thấy có chút phấn khích.

"Tớ rốt cuộc đã hiểu vì sao bác sĩ Tô lại để mắt đến cậu." Miêu Viên như suy tư điều gì.

"Cái gì?"

"Cậu đúng là một cục nợ ngốc nghếch! Lại còn ngây thơ đến mức đáng yêu ngốc!" Miêu Viên cũng ngủ thϊếp đi.

"Cậu có thể đừng nói đùa nữa không?"

"Hơn nữa, tớ nghiêm túc mà nói tớ phát hiện bác sĩ Tô tuy được mệnh danh là tinh chị, nhưng chỉ số EQ của cô ấy có vấn đề nghiêm trọng." Miêu Viên nói thêm một câu.

"Cậu mà nói bậy nữa tớ véo cậu đấy."

"Hai người đúng là mèo mù vớ cá rán! Nếu không phải cậu có cái tính ngốc nghếch mà tốt bụng như vậy, tớ thấy bác sĩ Tô thật sự rất khó sống chung với ai." Miêu Viên không sợ chị.

"Miêu Viên!!" Thẩm Dật rít lên.

"Thật ra cậu có từng nghĩ tới không, hôm qua cậu cõng tớ vừa nói vừa cười, bác sĩ Tô nhìn thấy nhất định hiểu lầm hai đứa mình có vấn đề, biết đâu cô ấy nghĩ cậu đã thay lòng đổi dạ!"

"Miêu Đại Viên! Thì ra là cậu gây ra!!" Thẩm Dật hét lên một tiếng, tựa hồ đã tìm ra căn nguyên của vấn đề khúc mắc.

Kết quả hai người lại đánh nhau, suýt nữa làm sập cả giường. Náo loạn nửa buổi tối, Miêu Viên mệt không chịu nổi, cuối cùng cũng ngủ thϊếp đi. Thẩm Dật nghĩ đến việc sẽ gặp Tô Mi, hưng phấn có chút quá đà.

Trong phòng bệnh, ánh sáng có chút mờ ảo. Tô Mi ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế cạnh mép giường, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vô định cho đến tận hừng đông. Lâm Tiểu Phong tối hôm qua đưa cô về bệnh viện xong thì nhận điện thoại rồi đi đến đơn vị công tác.

Đôi khi cô thật sự cảm thấy mình có lẽ đã không cần giấc ngủ nữa. Mấy đêm nay cô lại mất ngủ trầm trọng.

"Tiểu Mi à, con đi ngủ đi, bệnh của ta cũng không sao đâu." Ông cụ đứng dậy.

"Bác à, bác mau nằm xuống, nằm yên đừng cử động." Tô Mi vội vàng chạy đến đắp chăn cho ông, lại rót chén nước đút ông uống mấy ngụm.

"Đã nói bao nhiêu lần rồi, con tuy rằng chưa kết hôn với Tiểu Phong, nhưng ta vẫn luôn coi con như con gái của ta. Nên cứ gọi thế nào cũng được, đừng khách sáo với lão già này." Bác Lâm nhìn Tô Mi thức trắng đêm chăm sóc mình, cũng có chút đau lòng.

"Vâng, ba." Tô Mi cực kỳ miễn cưỡng gọi một tiếng. Đôi khi cô thật sự rất muốn nói hết với Bác Lâm, nhưng cứ nghĩ đến bệnh tình của ông là lại không mở miệng được.

“Chà. Hai năm không gặp, con vẫn luôn bận rộn như vậy. Thật ra người trẻ tuổi bận một chút là chuyện tốt, nhưng cũng đừng chỉ lo vội vàng. Con với Tiểu Phong bên nhau cũng đã năm sáu năm rồi, nếu có thể kết hôn thì cứ tranh thủ lúc còn trẻ mà cưới đi, đừng kéo dài mãi không phải là hay đâu.” Ông cụ nhìn ra vẻ xấu hổ trên gương mặt cô, đoán biết tâm tư cô. Ông thật lòng yêu mến Tô Mi, biết cô không hề dễ dàng.