“Thế thì được, lên giường đi! Tớ sẽ nói chuyện với cậu một chút.” Miêu Viên bình tĩnh, tự nhiên vỗ vỗ lên đệm.
Thẩm Dật như người máy, ngả phịch xuống bên cạnh cô bạn. Chiếc giường ký túc xá vừa đủ cho hai người. Miêu Viên và Thẩm Dật nằm thẳng đờ, cả hai đều thao láo mắt nhìn trần nhà, nhất thời không biết nói gì.
“Biết đâu cô ấy có chuyện cần tìm Lâm Tiểu Phong thì sao?” Miêu Viên cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng.
“Không biết.” Thẩm Dật lắc đầu, dù muốn nghĩ cũng không còn sức lực. Điều khiến cô khó chịu không phải là việc nhìn thấy Lâm Tiểu Phong, mà là Tô Mi cứ thế rời đi không nói một lời, điều đó mới thật sự khiến cô đau lòng nhất.
“Cái chị họ Lâm đó làm việc ở Sở Y tế tỉnh mà. Nếu bác sĩ Tô thật sự có vụ kiện tụng gì, chị ta đúng là có thể giúp được. Biết đâu bác sĩ Tô đến tìm chị ta vì chuyện này thì sao.” Miêu Viên phân tích, mong cô bạn sẽ thấy dễ chịu hơn một chút.
“Cậu nghĩ bác sĩ Tô là kiểu người có chuyện gì cũng chạy đi tìm bạn trai cũ sao?” Thẩm Dật thầm nghĩ, mình thật sự không nên ở đây nói chuyện phiếm vô bổ với Miêu Viên.
“Xác thực không phải…” Miêu Viên không chút nghĩ ngợi liền đáp lời. Bác sĩ Tô là kiểu người trời có sập xuống cũng tự mình gánh vác, cái gợi ý kia của cô đúng là có hơi khó chấp nhận. Quay đầu nhìn Thẩm Dật, cô bất giác mỉm cười: “Thật ra thì, đừng nói, cậu còn hiểu cô ấy hơn tớ nữa cơ.”
Hiểu biết… Điều mình không hiểu rõ nhất lại chính là cô ấy. Trên thế giới này, có lẽ chỉ có Tô Liên mới hiểu cô ấy nhất, đáng tiếc Tô Liên đã qua đời rồi.
“Tớ biết còn chẳng nhiều bằng cậu đâu, cậu còn quen cả bạn trai cũ của cô ấy nữa…” Thẩm Dật liếc Miêu Viên một cái: “Cậu còn giấu tớ bao nhiêu chuyện nữa hả? Nếu cậu không khai thật thì tớ sẽ không thèm nói chuyện với cậu đâu.”
“Tớ đối xử với cậu còn chưa đủ hết lòng sao hả? Tớ sắp thành mẹ kế của cậu luôn rồi đấy. Tớ có thể giấu cậu cái gì chứ, cậu không tin thì cứ lôi tớ đi chụp X-quang mà xem.” Miêu Viên tủi thân vô hạn.
“Thôi đi mẹ kế ơi, bớt chiếm tiện nghi của bố tớ chút đi. Cậu giấu diếm chuyện chẳng lẽ còn chưa đủ nhiều sao?” Thẩm Dật nhìn mặt Miêu Viên. Đôi mắt to chớp chớp vẻ tủi thân, nhưng rõ ràng vẫn còn có điều giấu giếm.
“Ôi dào, cậu gây sự với tớ làm gì. Tớ chỉ biết Tô Liên có một người chị gái thôi, nhưng cô ấy chưa bao giờ đến thăm Tô Liên cả. Lâm Tiểu Phong thì từng đến thay cô ấy vài lần, còn mời cả phòng ký túc xá chúng tớ ăn cơm nữa.” Miêu Viên hồi tưởng chuyện cũ.
“Được người ta đãi ăn tử tế, trách không được không chịu kể cho tớ nghe nhỉ.” Cứ nói chuyện phiếm vậy thôi, đằng nào cũng không thể ngủ được.
“Cậu bị điên à. Tớ tự dưng đâu có rảnh chạy đến kể cho cậu nghe rằng bạn trai cũ của bác sĩ Tô cao lớn chị tuấn, lại là công chức cấp cao của chính phủ, còn đặc biệt lịch lãm nữa. Cậu đoán xem cậu có lao vào cầm dao gϊếŧ tớ luôn không hả?” Miêu Viên nói, vẻ mặt bất lực.
“Sẽ.” Thẩm Dật gật đầu lia lịa: “Thế nhưng cậu giấu tớ đến tận bây giờ mới kể thì tớ cũng có thể ra tay bóp chết cậu luôn đó!!”
Thế là Thẩm Dật liền lao tới véo cổ Miêu Viên. Miêu Viên nào sợ, cô ấy cũng lập tức phản công, véo lại cổ Thẩm Dật. Hai người vật lộn một hồi, cuối cùng đều kêu gào đòi đình chiến.