“Cậu có mệt không?” Miêu Viên nhẹ nhàng hỏi.
“Không mệt. Tớ khỏe mà. Yên tâm đi.” Thẩm Dật cười đáp.
“Vậy cậu có lạnh không?” Miêu Viên vẫn không yên tâm.
“Tớ không lạnh, cậu có lạnh không?” Khi Thẩm Dật nói những lời này, nhìn thấy người đang ngồi trên ghế dài dưới cột đèn phía trước, cô bỗng sững sờ.
Miêu Viên cũng sững người, ngàn vạn lần cũng không nghĩ tới, lại đυ.ng phải người đó ở trường đại học!
Trên ghế dài, Tô Mi cũng thoáng giật mình. Lâm Tiểu Phong đang quàng khăn cho cô, ở góc độ đó, cô gần như đang nép vào lòng hắn.
Một khoảng lặng kéo dài, không ai trong bốn người lên tiếng.
“Sao các cậu lại ở đây?” Lâm Tiểu Phong ngược lại là người đầu tiên đứng dậy.
“Lâm Tiểu Phong…” Sắc mặt Miêu Viên có chút không tốt.
“Cậu quen chị ta sao?” Thẩm Dật kinh ngạc hỏi.
“Chị ta, chị ta là bạn trai cũ của bác sĩ Tô… chị ta từng đến thăm em gái của bác sĩ Tô hộ, tớ nhận ra chị ta.” Giọng Miêu Viên hơi run rẩy.
Nghe thấy cô nói, Thẩm Dật cảm thấy mắt mình như nhòe đi. Cô đã từng vô số lần nghĩ đến việc mình sẽ tìm thấy Tô Mi như thế nào, sẽ ôm lấy cô ấy và nói cho cô ấy biết mình nhớ cô ấy đến nhường nào. Nhưng giờ phút này khi nhìn thấy cô ấy, Thẩm Dật chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh run, ngay cả hơi thở cũng trở nên yếu ớt. Cô nhịn không được, mắt đỏ hoe nhìn Tô Mi, chờ đợi cô ấy mở miệng nói chuyện.
Tô Mi khoác trên mình chiếc áo khoác đen, sắc mặt có chút tái nhợt, đôi mắt đẹp như ánh sao băng giá trên bầu trời. Hơn nửa ngày, Tô Mi đứng dậy, cuối cùng cũng cất lời, chỉ là nhàn nhạt nói với Lâm Tiểu Phong: “Được rồi, về bệnh viện đi, bố cậu không thấy chúng ta có lẽ sẽ lo lắng đấy.”
Lâm Tiểu Phong gật đầu, một tay che lấy eo cô, quay đầu lại nói lời tạm biệt với Thẩm Dật.
Đêm tháng Mười Một, sau những ồn ào mãnh liệt của ban ngày, thành phố chìm vào tĩnh lặng. Thẩm Dật đột nhiên cảm thấy trái tim mình như bị búa tạ giáng mạnh, đau đến thắt lại mà chẳng thốt nên lời.
Nhìn theo cặp đôi đó khuất dần, cô mất hết cả sức lực, nước mắt cứ thế tuôn trào không kiểm soát.
“Đồ ngốc, mau đuổi theo đi!” Miêu Viên vỗ nhẹ đầu Thẩm Dật.
“Thôi được rồi, để tớ đưa cậu về ký túc xá vậy.” Thẩm Dật quay đầu, bước về hướng ngược lại.
Đưa Miêu Viên về ký túc xá xong, Thẩm Dật định trở về phòng mình. Nhưng Miêu Viên thấy cô thất thần như vậy thì không yên tâm chút nào, nhỡ đâu cái con nhỏ này nghĩ quẩn rồi chạy thẳng ra khu giảng đường uống natri clorua (nước muối sinh lý) thật thì sao!!
“Không được! Cậu ngủ ở ký túc xá của tớ đi, ở đây có nhiều giường mà.” Miêu Viên ra lệnh.
“Làm ơn đi, đây là giường của người khác mà, dù mọi người đều đi thực tập hết rồi không có ai ở đây nhưng tớ cũng không thể ngủ bừa được chứ.” Thẩm Dật nói, giọng yếu ớt chẳng còn chút sức lực.
“Được thôi, vậy thì cậu ngủ chung giường với tớ đi!! Tóm lại tối nay tớ không thể để cậu một mình được!!” Miêu Viên ôm tâm thế “bà đây không sợ gì hết”, kiên quyết không cho cô đi.
“Cậu định thử xem tớ có phải người đồng tính không đấy à?” Thẩm Dật hơi bất lực.
“Bạn bè thì đừng nói mấy lời đó. Tớ thấy cậu sợ tớ lắm thì phải.” Miêu Viên kéo cô vào, tiện tay đóng cửa lại.
“Tớ sợ cậu không nuốt trôi nổi tớ đâu.” Thẩm Dật buông lời trêu chọc chẳng chút sức sống nào. Kể từ khi nhìn thấy Tô Mi lặng lẽ rời đi, đầu óc cô đã hoàn toàn ngừng hoạt động. Lúc này, đến cả cảm giác muốn khóc hay xúc động cũng không có, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô cảm.