Chương 59

Thế là Thẩm Dật lái xe đến đón cô.

“Dám chạy à?” Miêu Viên nhìn cô, Thẩm Dật gật đầu: “Đường cao tốc thì nhanh lắm.”

“Như vậy có tính là lái xe sau khi uống rượu không?” Miêu Viên hơi lo lắng.

“Vậy cậu sợ chết thì có thể không ngồi mà.” Thẩm Dật nói rồi tự mình lên xe. Miêu Viên xách túi, không quan tâm nhảy ngay lên xe: “Chết thì chết, cũng phải được gặp Chu Đổng đã!”

“Cậu đúng là đồ đồng tính luyến ái hả!” Thẩm Dật lườm cô một cái.

“Cậu có muốn lên giường với tớ thì mới biết tớ có phải không?” Miêu Viên lườm lại.

Thôi được, tớ sợ cậu rồi đấy! Mặt Thẩm Dật bỗng chốc đỏ lựng, về sau cô không dám ra ngoài uống rượu với Miêu Viên nữa. Uống có hai lần mà đã xảy ra hai chuyện dở khóc dở cười. Uống thêm lần nữa, thật sự sẽ chết người mất thôi!

“Ngàn vạn lần đừng nhắc đến hai chữ “lên giường” nữa…” Thẩm Dật có chút muốn ngất.

“Được rồi, cậu bao nhiêu tuổi rồi mà sao ngây thơ thế, tớ có định cưới cậu đâu.” Miêu Viên khinh thường nói.

Câu này nghe quen ghê, chẳng lẽ phụ nữ khi giả vờ không sao cả đều thích nói như vậy sao… Thẩm Dật toát mồ hôi lạnh. Suốt dọc đường, Thẩm Dật bật đài phát thanh thật to, hai người nghe đài mà không nói lời nào.

Mãi mới vào đến thành phố A, Miêu Viên như chim xổ l*иg, còn chưa đến lúc buổi hòa nhạc bắt đầu đã lao vào trung tâm thương mại mua một đống đồ. Coi như là tự thưởng cho bản thân vì đã làm một người chị tâm lý vất vả như thế.

“Ôi, CHÚA ƠI!” Thẩm Dật nhìn đống đồ vật chất đống mà đau cả đầu, cân nhắc xem làm sao nhét hết vào xe.

“Gì chứ, tớ thích chiếc bàn trà nhỏ xinh này, cậu kiểu gì cũng phải mua về cho tớ!” Miêu Viên chỉ vào chiếc bàn nhỏ màu đỏ, nói với Thẩm Dật.

Thẩm Dật chỉ muốn lái xe chạy mất để khỏi phải quan tâm cô ấy.

Cuối cùng, khi buổi hòa nhạc bắt đầu, Miêu Viên lại càng phấn khích không thôi.

Ban đầu Thẩm Dật vẫn còn bình thường, nhưng rồi cũng bị không khí náo nhiệt lây nhiễm, bắt đầu hát hò loạn xạ, không rõ lời. Hai người theo đám đông hò hét vang trời. Người đàn ông trên sân khấu tỏa sáng chói lòa, rực rỡ. Chỉ là đối với Thẩm Dật, trong mắt cô ấy không có gì khác biệt. Việc cô hét vang hết cỡ như vậy, đơn giản chỉ là một cách để trút bỏ mọi thứ.

Khi buổi hòa nhạc kết thúc, Miêu Viên hò hét đến khản cả giọng. Giữa dòng người xô đẩy, Miêu Viên vô tình bị người khác vướng vào, giẫm phải gót giày khiến cô suýt ngã. May mà Thẩm Dật nhanh tay kéo cô lại một cái. Dù vậy, Miêu Viên vẫn bị trẹo chân.

“Tớ cõng cậu đi.” Thẩm Dật nhìn cô, cũng có chút đau lòng.

“Tớ sẽ không khách sáo đâu.” Miêu Viên thoải mái đáp, cười hì hì rồi lao thẳng lên lưng Thẩm Dật. Suốt dọc đường, Miêu Viên đặc biệt vui vẻ, vừa nói vừa cười trò chuyện cùng Thẩm Dật.

Thẩm Dật lái xe trở về trường. Hai người nói lời hay ý đẹp với chú bảo vệ cửa mãi, chú bảo vệ này trước đây đã nhận không ít ân huệ từ Thẩm Dật, thế là liền cho đi qua.

Buổi tối, trường học tĩnh lặng, trong các tòa nhà học vẫn còn ánh đèn sáng, lướt qua vài bóng người đang đọc sách.

Nhìn những ngọn đèn hắt sáng, Thẩm Dật chỉ cảm thấy lòng dâng lên chút hoài niệm. Thật nhanh quá, chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp rồi.

Miêu Viên lặng lẽ vùi mặt vào lưng Thẩm Dật, cảm thấy ấm áp chưa từng có. Cô vẫn luôn thích được người khác cõng như vậy, bước đi dưới những ánh đèn đường trong khuôn viên trường. Chuyện như thế, cô dường như chưa từng nghĩ đến. Cô nhịn không được siết chặt tay Thẩm Dật thêm một chút.