Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tình Y

Chương 58

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Tớ đây!!” Thẩm Dật ôm Miêu Viên lớn tiếng nói: “Tớ đây, Tô Mi, tớ đây mà, tớ ở đây, cậu đang ở đâu vậy!!”

Miêu Viên giật mình đẩy Thẩm Dật ra, định mở cửa bỏ chạy, nhưng quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cô ấy, lòng Miêu Viên lại mềm nhũn không đành lòng.

Đúng 12 giờ, Miêu Viên dìu Thẩm Dật say bí tỉ, loạng choạng mãi mới về được đến căn hộ của mình.

Cô ấy chỉ nhớ rằng, trên suốt quãng đường dìu cái thân người to lớn ấy về, cô đã vất vả biết bao nhiêu, vậy mà người kia hoàn toàn không cảm kích, dọc đường đi chẳng hề nhắc đến tên mình một lời nào. Lúc vào đến nhà, Thẩm Dật vừa lảm nhảm gọi tên bác sĩ Tô, vừa khóc sướt mướt.

Nào là nôn, nào là quậy. Mãi đến sáng hôm sau Miêu Viên mới đưa được cô ấy lên giường ngủ.

Ôi trời ơi, mình đúng là đồ ngốc mà! Hiện tại Miêu Viên chỉ muốn đi mua than củi để cả hai cùng chết cho rồi. Chuyện này là thế nào chứ, vốn là vì muốn giúp cô ấy giải sầu, kết quả lại khiến tâm trạng mình tệ hại đến mức này.

Trên giường, Thẩm Dật ngủ say như chết. Khuôn mặt thanh tú vẫn vương nét ngây thơ, dịu dàng. Cứ như thể quay về những năm tháng thiếu thời vậy.

Vuốt ve khuôn mặt cô ấy, lòng Miêu Viên lại thêm phần rối bời. Thật sự không biết phải làm sao với cô ấy nữa…

“Mi… Tớ nhớ cậu lắm. Cậu đừng bỏ rơi tớ…” Thẩm Dật lẩm bẩm trong lúc ngủ mê, những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên mặt.

“Tớ không bỏ rơi cậu đâu, cậu ngủ ngon đi.” Miêu Viên khẽ đáp vào tai cô ấy, tự trách sao tửu lượng mình lại tốt đến thế, sao người say không phải là mình. Miêu Viên chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, nằm xuống bên cạnh Thẩm Dật rồi cũng lơ mơ chìm vào giấc ngủ.

Khi Thẩm Dật tỉnh lại, trời đã sáng hơn 9 giờ. Tay Miêu Viên từ phía sau vẫn ôm chặt lấy thân thể cô ấy. Thẩm Dật chỉ cảm thấy đau đầu như búa bổ.

“Cậu tỉnh rồi à?” Miêu Viên cũng tỉnh giấc, biết mình đang ôm Thẩm Dật thì nới lỏng tay ra: “Đừng bận tâm, buổi tối tớ ngủ hay có thói quen ôm cái gì đó.”

“Ừ. Hôm qua tớ uống say, làm phiền cậu rồi.” Thẩm Dật lờ mờ nhớ ra hôm qua hình như mình đã nói rất nhiều.

“Tớ thấy tốt nhất sau này hai đứa mình đừng nên đi uống rượu cùng nhau nữa.” Miêu Viên chỉ cảm thấy như vừa trải qua một cơn ác mộng.

“Tớ cũng nghĩ vậy.” Thẩm Dật nhìn Miêu Viên gần như không mặc gì, ra hiệu cô ấy mau mặc quần áo vào.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Biết thế tớ cũng lột sạch cậu ra mà xem.” Miêu Viên khi bình thường lại rất đanh đá.

“Thôi được rồi, tớ sợ chị cậu. Tớ ra ngoài chờ cậu dậy.” Thẩm Dật xuống giường, không còn tâm trạng nào để đùa giỡn nữa, đầu cô ấy đau như búa bổ.

Sáng hôm đó, Miêu Viên mới nhớ ra là thứ bảy. Hai người ăn bữa sáng do Thẩm Dật mua về.

“Tối 8 giờ có buổi diễn đó!” Miêu Viên nhắc nhở Thẩm Dật.

“Vậy không phải chúng ta phải ở lại thành phố A qua đêm sao?” Thẩm Dật chợt phản ứng lại.

“Ngủ ở trường đâu có được.” Miêu Viên nhắc nhở cô ấy rằng hai người vẫn chưa tốt nghiệp.

“Vậy được thôi. Tớ lát nữa sẽ tự lái xe.” Thẩm Dật đành chịu.

“Đáng ghét cái lũ giàu có!” Miêu Viên tỏ vẻ ghen ghét người giàu. Thẩm Dật giơ tay định cốc đầu cô, chiếc xe này vốn là xe mẹ cô đi trước kia, cô vẫn luôn không mấy khi dùng đến. Tiện thể nói luôn, căn hộ của Thẩm Dật cũng là của mẹ cô.
« Chương TrướcChương Tiếp »