“À, Bệnh viện số 2 sao đủ, tôi thấy còn phải xếp hàng đến tận ba bốn bệnh viện, thậm chí là tam cung lục viện ấy chứ!” Thẩm Dật nhìn cô bạn, đột nhiên cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
“Mày quản tao chắc! Có xếp đến tận sáu viện cũng không đến lượt mày!” Miêu Viên thấy cô cười, trong lòng đột nhiên thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
“À, đúng là không đến lượt tôi rồi, tôi đâu có thiếu tay thiếu chân, mù mắt thối miệng đâu mà phải xếp hàng vào bệnh viện theo đuổi mày!” Thẩm Dật ha hả cười.
“Này, mày đúng là nổi tiếng với cái tật xây dựng niềm vui trên nỗi đau của người khác. Chọc ghẹo tao vài câu là mày lại hớn hở.” Miêu Viên vừa nghe cô nói đã bật cười khẩy một tiếng. Trong lòng lại có chút thất vọng nhẹ, nếu Thẩm Dật theo đuổi mình thì có gì là không tốt chứ.
“Ha ha, tao tệ vậy mà mày vẫn tốt với tao, đúng là bạn chí cốt.” Thẩm Dật thấy cô cũng cười, mối quan hệ giữa hai người lại hòa hoãn hơn chút, bản thân cô cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
“Không có cách nào khác, coi như tao trời sinh số bà nội vậy.” Miêu Viên bất đắc dĩ nói.
“Hắc hắc, dạo này sữa bột kiểm định chất lượng đều chẳng ra gì, người ta chuộng nuôi con bằng sữa mẹ. Nếu mày tràn lan “mẫu tính” như thế, chi bằng đi khoa nhi đi.” Thẩm Dật cười vô cùng gian xảo.
“Thẩm Dật!!” Miêu Viên gầm lên, cả nhà ăn vì thế mà rung chuyển.
“Thôi thôi, tao không chọc mày nữa. Tao sai rồi được chưa, đừng đánh đừng đánh, đánh hỏng thì sao giờ!!” Thẩm Dật nhanh như chớp bắt đầu chạy.
“Sao mày không chết quách đi!!” Miêu Viên có ý muốn gϊếŧ cô đến nơi, liền đuổi sát phía sau.
“Đau! Đừng đánh, mày không phải có chuyện đứng đắn muốn nói với tao à? Là gì mau nói đi, tao còn phải làm việc đấy.” Thẩm Dật vừa chạy vừa nói.
“Mày tưởng tao rảnh rỗi chắc! Mày được điều sang phòng mổ, hại tao phải điều đến phòng khám cấp cứu, tao bận muốn chết rồi đây.” Miêu Viên xoa xoa tay mình, cú đánh vừa rồi quả thực có hơi mạnh.
“Thật xin lỗi, rốt cuộc là chuyện gì vậy.” Thẩm Dật hỏi.
“Thứ bảy mày còn dẫn tao đi xem buổi diễn không! Chị mày đang hóng lắm đấy!” Miêu Viên chỉ vào mũi cô hỏi.
“…” Thẩm Dật chẳng còn hơi sức đâu mà giận, chỉ vì chuyện này mà mày làm ầm ĩ cả buổi!
“Mày đáp ứng tao rồi đó, không được đổi ý!” Miêu Viên bĩu môi: “Nếu không phải thấy mày tâm trạng chán chường, muốn kéo mày đi thay đổi không khí, tao cũng lười đi lắm.”
“Biết rồi, vé hai ngàn tệ đấy, mày tưởng tao dễ dàng có được chắc.” Thẩm Dật làm ra vẻ đáng thương.
“Oa, nhà địa chủ cũng không dư dả gì à, cái cuộc sống này khó khăn ghê. Chiều nay tao mời mày ăn cơm nhé.” Miêu Viên nhìn cô, thật sự sợ cô nhóc này tương tư đến mức bệnh, suốt ngày ăn không được bao nhiêu.
“Không được, chiều nay tôi còn có việc. Phải về nhà.” Thẩm Dật lắc đầu: “Cảm ơn mày, Mầm Đại Viên.”
Ba chữ vừa thốt ra, Miêu Viên suýt nữa thì phát điên… Cả người cô lập tức trắng bệch.
“Mày có giỏi thì nói lại biệt danh của tao lần nữa coi!!” Miêu Viên lập tức siết chặt nắm đấm, sớm biết thế năm đó đã không nói cho cô, ai mà ngờ cô lại gian xảo đến vậy.
“Thổ độn, hỏa ảnh chi thuật! Tao chuồn đây!” Thẩm Dật nhanh chóng kết thủ ấn, rồi phóng đi mất.
Nhìn cô chạy nhanh thoăn thoắt như vậy, Miêu Viên cảm thấy mình có chút lo lắng thừa thãi. Nhưng mà, thực ra chuyện cô muốn nói với Thẩm Dật đâu phải cái đó.