Chương 41

“Á, đừng bịt mũi em! Em khó thở quá!” Tô Mi dở khóc dở cười, thở dài, đành chịu thua anh: “Chị đừng nhéo em, em đâu phải con nít, em tự uống mà.”

“Ngoan, uống đi.” Thẩm Dật lúc này mới hài lòng gật đầu.

“Gì chứ, chị có phải bỏ độc không đấy?” Tô Mi nhận lấy chiếc cốc, cảm thấy nhiệt độ của nó hơi nóng.

“Chị đâu có giống em, đối xử với bản thân còn nhẫn tâm như vậy, thích tự hủy hoại mình một cách chậm rãi. Hôm đó lỡ uống quá liều là coi như xong đời!” Thẩm Dật chỉ vào đầu cô mà trách mắng. Quen biết cô ấy lâu như vậy, đây là lần đầu tiên chị nói chuyện gay gắt thế này, ngày thường toàn là Tô Mi trách mắng chị thôi chứ.

Chưa kịp uống, mùi sữa bò thơm lừng đã xộc vào mũi, ngọt ngào và ấm áp. Nhấp thử một ngụm, cô chỉ cảm thấy ấm bụng lại vô cùng dễ chịu, nhịn không được uống thêm mấy ngụm nữa.

Nhìn cô ngoan ngoãn uống hết, Thẩm Dật mới cảm thấy yên tâm một chút. Đồ ngốc này, thế mà lại là cái gọi là sinh viên xuất sắc của ngành y, biết bao nhiêu kiến thức nhưng chỉ giỏi chăm sóc người khác mà chẳng biết chăm sóc bản thân: “Uống xong thì đi ngủ sớm đi.”

“Ừm.” Tô Mi nhìn ánh mắt Thẩm Dật đang nhìn chằm chằm mình, cảm thấy có chút ngượng ngùng. Cuối cùng thì mình cũng được đối xử như một đứa trẻ một lần.

“Sau này không được uống những loại thuốc đó nữa, ngày mai chị sẽ vứt hết chúng đi!” Thẩm Dật kéo cô vào lòng, ôm chặt, dùng cằm khẽ cọ trán cô.

Cuộn mình trong vòng tay Thẩm Dật, Tô Mi bỗng thấy hơi lạnh không muốn nhúc nhích. Ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người chị, trong lòng cô bỗng thấy ngọt ngào: “Thế nếu em vẫn không ngủ được thì sao?”

“Sẽ không đâu, có chị ôm, em sẽ ngủ rất nhanh thôi.” Thẩm Dật khẽ hôn cô một cái.

“…”

“Làm sao vậy?”

“Không có gì.”

“Tự nhiên im lặng, lại nghĩ gì đấy?”

“Đang nghĩ… thực ra chị cũng khá tốt.”

“A... chị thích em nhiều thế này, mà em chỉ cho chị một câu đánh giá như vậy thôi à?”

“Ừm, thế chị muốn em nói sao?” Trong bóng đêm, Tô Mi trừng mắt liếc nhìn chị một cái.

“Ít nhất cũng phải cảm động đến mức khóc bù lu bù loa lên chứ, rồi nhào vào lòng chị mà nói thật to rằng người em yêu nhất chính là chị đó Thẩm Dật!!” Thẩm Dật bắt chước giọng cô nói.

“Thôi được, em xin rút lại lời "thực ra chị cũng khá tốt".” Tô Mi đã muốn bật cười thành tiếng.

“Không phải đâu, hẹp hòi thế!”

“Chị đừng có mà làm em phát tởm nữa.”

“Nhưng mà em thật sự chưa từng nói ba chữ "em yêu anh" mà!”

“Em muốn ngủ…”

“Này, em thật là vô nhân đạo mà. Em mau nói đi, nói xong chị sẽ cho em ngủ!”

“Chị muốn ngăn cản quyền được ngủ của một bệnh nhân mất ngủ sao?”

“Em nói thì có thể ngủ.”

“Vậy được rồi, em yêu chị. Ngủ đi!”

“Em nói rõ là cho có lệ vậy!! Em phải nói đàng hoàng cho chị nghe!”

“Em yêu chị, được chưa?”

“… Thôi được, chị không ép em nữa, dù sao thì sẽ có một ngày chị khiến em thật lòng nói cho chị nghe…”

“Chị muốn diễn phim Hàn với em hả? Đừng giận dỗi nữa, ngủ đi.”

“…” Thẩm Dật hoàn toàn bị đánh bại. Đồ cứng đầu như đá vậy!! Khi nào chị mới lay động được em đây! Khi nào em mới có thể có chút “tia lửa” với chị đây!

Kết quả Tô Mi chẳng thèm để ý, gối lên tay Thẩm Dật, quay lưng về phía chị mà ngủ. Thẩm Dật ngược lại bị cô chọc tức đến mức nằm một bên suy nghĩ miên man, thao thức đến tận hừng đông!!