Chương 39

“Đừng kêu nữa, đừng kêu nữa! Em tưởng chị chưa thấy qua cảnh tượng nào à? Có la cũng chẳng nhẹ hơn đâu!” Tô Mi chẳng buồn để ý đến lời em ấy.

“Oa, bình thường chị cũng đối xử với bệnh nhân như thế này sao? Mấy người bệnh đó đáng thương quá đi!” Thẩm Dật đau đến mức nước mắt sắp rơi ra.

“Không hề! Tùy vào đối tượng thôi! Nếu có người làm việc gì đó lừa chị, đương nhiên chị sẽ ra tay nặng hơn một chút.” Tô Mi mỉm cười, liếc nhìn em ấy một cái đầy ẩn ý.

“Cái gì? Chị biết gì cơ?” Lừa chị... Ách, chẳng lẽ Miêu Viên đã nói cho chị rồi sao? Tim Thẩm Dật đập thình thịch.

“Cũng không tệ nhỉ, làm việc tốt mà không để lại danh tính gì cả. Dám học cách thay bóng đèn! Đến cả cắt tay cũng chẳng chịu nói.” Tô Mi cười khúc khích.

“Chị lúc nào cũng đối xử với người tốt như vậy sao...” Thẩm Dật thở phào nhẹ nhõm. Khi Tô Mi thật lòng cười rộ lên, trông cô thật sự rất xinh đẹp.

“Chị vì cảm ơn hành vi chị dũng của em nên nghiêm túc sát trùng vết thương, có gì không đúng sao? Chẳng lẽ chị phải trao huy hiệu cho em à?” Tô Mi trừng mắt nhìn em ấy một cái đầy lạnh lùng.

“Thế thì không cần đâu, chi bằng chị hôn em một cái đi!” Thẩm Dật ngẩng cao khuôn mặt xinh đẹp của mình.

“Mơ đi! Đã học người ta thay bóng đèn lỗi thời như vậy mà còn định lừa chị à! Em nghĩ chị là cô bé 17, 18 tuổi hay sao!” Tô Mi lười để ý đến cô nàng, đúng là được nước làm tới mà.

“Không hôn thì thôi, vậy em tự mình hành động nhé!” Thẩm Dật “a” một tiếng, bật cười rồi lao thẳng tới. Tô Mi vội vã chụp một chiếc đệm sofa tấn công vào mặt cô nàng. Nhưng vì sofa quá lớn, cả hai cứ thế quấn lấy nhau. Thẩm Dật, cái tên tiểu sắc lang đó, liền trực tiếp bắt đầu cởi cúc áo của Tô Mi...

“Dừng tay!! Coi như chị sợ em rồi đấy.” Tô Mi bị cô nàng đè ở phía dưới, đành chịu thua đầu hàng.

“Không được, em đã tổn thương tâm hồn non nớt của chị, nên em phải tự mình bồi thường một chút.” Thẩm Dật cứ thế cởi ra, cởi ra, rồi nhìn thấy bộ nội y đen chết người kia. Máu mũi của cô nàng suýt chảy ra. Có nhầm không vậy, sao gầy thế mà lại có cỡ này chứ!!

“Đồ háo sắc, mau thả tôi ra! Tôi còn phải đi rửa bát nữa!” Tô Mi bắt đầu giãy giụa. Thế nhưng, cô càng giãy giụa thì cái tên háo sắc kia lại càng hăng hái, cuối cùng trực tiếp đè chặt hai tay cô.

“Mai rửa! Mai em rửa cho.” Thẩm Dật cười tủm tỉm.

Chỉ mong cô sẽ chết vì ung thư phổi còn hơn… Tô Mi bất đắc dĩ chịu đựng cái tên háo sắc này giở trò trên người mình.

Nửa đêm tỉnh giấc, Tô Mi hốt hoảng bắt đầu tìm thuốc. Cơn ác mộng lại ập về, không biết có phải vì đã gặp người kia mà ra nông nỗi này. Cô ôm ngực, cảm thấy buồn nôn.

“Em sao thế? Sao lại dậy rồi, em đang tìm gì à?” Thẩm Dật dụi mắt, ánh đèn có chút chói.

“Em cứ ngủ đi, chị đi rót chén nước.” Tô Mi lúc này mới nhớ ra mình không ở nhà một mình.

“Để em đi cho.” Thẩm Dật nghi ngờ đứng dậy, thấy sắc mặt cô hơi tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi. Cô không nhịn được đưa tay vỗ nhẹ vào mặt Tô Mi: “Chị sao thế? Gặp ác mộng à?”

“Chị không sao.” Tô Mi lắc đầu, không muốn đối diện với đôi mắt sáng ngời của em ấy. Cô dường như có quá nhiều chuyện không muốn nói với em ấy, cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu.