Chương 29

“Ha ha, cậu xem, tớ thật sự không để ý xem có ai được phân cùng chỗ cả. Từ năm ba đại học trở đi tớ bận quá nên cũng không gặp cậu.” Thẩm Dật giải thích.

“Ừm, đúng là lâu rồi không gặp.” Miêu Viên hiểu rõ không nên nhắc đến Tô Liên, đó là vết thương lòng mà không ai muốn chạm vào, cô khẽ cười rồi lại cụng ly với Thẩm Dật: “Thôi được rồi, không nói nữa. Khó khăn lắm mới nhận ra nhau, cụng thêm ly nữa đi. Tớ đặc xá cho tội của cậu đó.”

“Cảm ơn đại tiểu thư Miêu Viên nhé, tiểu sinh sao dám từ chối.” Một hơi ngửa đầu uống cạn, khuôn mặt Thẩm Dật dưới ánh đèn lờ mờ toát lên vẻ đẹp mờ ảo khiến Miêu Viên ngẩn người. Cô ấy thật sự chẳng thay đổi chút nào...

“Cậu đang nghĩ về bác sĩ Tô à? Cậu thích cô ấy sao?” Miêu Viên hỏi rất tự nhiên, cứ như đã hiểu rõ tất cả mọi chuyện.

Bị nói trúng tim đen, Thẩm Dật giật mình, trái tim vẫn còn nhói đau. Cơn đau trong l*иg ngực pha lẫn hơi men khiến cô nhất thời không biết phải nói sao. Cô có chút kinh ngạc trước sự thông tuệ của cô gái đối diện, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy yên lòng.

Làm sao mà không nhìn ra được chứ? Cô ấy và Liên cùng phòng, e rằng đã sớm biết khuynh hướng của mình rồi, Thẩm Dật mỉm cười gật đầu, trái lại cảm thấy nhẹ nhõm một cách khó hiểu: “Cậu sao mà cứ như phù thủy ấy, những suy nghĩ giấu kín trong lòng đều bị cậu đọc vanh vách. Đúng vậy, tớ thích phụ nữ.”

“Tớ không đoán, tớ cảm nhận được.” Miêu Viên rất thích vẻ thản nhiên của Thẩm Dật, nụ cười của cô lại càng sâu thêm vài phần. Mùi cồn kí©h thí©ɧ thần kinh đôi chút, cả cô cũng đã ngà ngà say.

“Ngửi được?”

“Tớ ngửi thấy cái mùi đó.” Miêu Viên cười bí ẩn, giơ cao ly rượu bằng bàn tay thon thả. Dưới ánh đèn, cô trông thật đẹp và quyến rũ.

“Mùi gì cơ?” Vẻ mặt Thẩm Dật mơ màng, cồn khiến đại não cô phản ứng chậm chạp. Trước mắt cô chợt lóe lên hình ảnh của người con gái bên cạnh Liên vào mùa hè năm ấy. Gương mặt cô gái vẫn còn mơ hồ, chỉ nhớ rõ cô ấy cười rất đẹp. Đó là tất cả ấn tượng về Miêu Viên trong ký ức, nhưng Miêu Viên trước mặt lại có vẻ khác lạ, cô ấy là ai?

“Đồng loại. Ha ha.” Hơi nghiêng người tới gần, cô ấy thở ra mùi hương nồng nàn, thì thầm ngắn gọn vào tai Thẩm Dật, khiến cô như chạm đến tận cùng suy nghĩ. Mái tóc cô ấy khẽ cọ vào mặt Thẩm Dật. Cồn bắt đầu phát huy tác dụng, Thẩm Dật chỉ cảm thấy khô khát. Bốn mắt nhìn nhau, nụ cười xinh đẹp của Miêu Viên trông thật khác lạ.

Đầu óc choáng váng, Thẩm Dật nắm tay Miêu Viên kéo ra khỏi quán. Bầu trời đêm khuya như tấm lụa nhung xanh thẫm mềm mại, ánh trăng mờ ảo buông xuống.

Cô dẫn Miêu Viên về nhà. Khi đứng trên bậc hiên, Thẩm Dật vẫn còn giữ chặt chùm chìa khóa trong tay. Miêu Viên vòng tay qua vai Thẩm Dật: “Cậu biết tớ đã chờ cậu bao nhiêu năm rồi không?” Giọng cô ấy say mèm, mang theo chút chua xót.

Đèn đường mờ ảo, nhưng Thẩm Dật vẫn thấy rõ bóng người trước cửa nhà mình. Thân ảnh gầy gò đơn độc đó là Tô Mi đang ngồi trên bậc thang, quần áo mỏng manh, vẻ mặt hơi kinh ngạc. Trên tay cô ấy kẹp điếu thuốc đã cháy quá nửa. Đôi mắt đen láy lộ vẻ hoảng loạn, vội vàng đứng dậy: “À, tôi làm phiền hai người rồi.” Giọng cô ấy có chút run rẩy, quay đầu đi không để Thẩm Dật nhìn rõ mặt mình.

Không khí trở nên có chút vi diệu. Miêu Viên dù sao cũng thông minh, cô buông Thẩm Dật ra rồi cười nói: “Bạn học cũ ơi, hôm nay chúng ta không ôn chuyện nữa nhé, tớ tự về đây. Tớ chưa say, không cần phải tá túc đâu.”