Nhưng mà bác sĩ Tô của chúng ta thì chỉ cảm thấy đau đầu muốn chết. Sáng sớm tinh mơ đã bị một đám các bà cô, các chú vây quanh, nhìn chằm chằm Thẩm Dật và cô như muốn soi thấu cả lục phủ ngũ tạng bằng tia X. Huống hồ Thẩm Dật còn là đồng nghiệp của cô.
Với tính cách luôn khiêm tốn của mình, cô lúc này chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống, sợ lỡ xảy ra chuyện gì, sau này làm sao mà còn sống ở khu này nữa chứ... Ấy vậy mà Thẩm Dật lại chẳng hề bận tâm chút nào, còn vui vẻ trò chuyện với những người mà có khi chính cô cũng chưa từng nói chuyện quá vài câu.
“Này cậu nhóc, dì nói cho mà biết, bác sĩ Tô là một cô gái tốt đó! Nghe nói làm việc rất nghiêm túc, cậu phải đối xử thật tốt với con bé đó!” Dì hàng xóm đang dạy dỗ.
“Chị bạn, chiếc xe này ngầu thật đó nha, tôi ở trong thành còn chưa thấy kiểu này bao giờ. Có độ lại không vậy?” Một người đàn ông trung niên hỏi.
“Mẹ ơi! Con có thể nhờ chú ấy chở con đi nhà trẻ bằng chiếc xe này không?” Cậu bé Hồng Hồng hỏi.
“Không được đâu con, đó là xe của người ta, dùng để đón bạn gái của chú ấy!” Mẹ cậu bé đáp.
“Vậy con có thể làm bạn gái của chú ấy không ạ!” Cậu bé vẫn kiên trì hỏi.
Khi mọi người bắt đầu cười vang, Tô Mi cuối cùng cũng bùng nổ.
Cô thật sự không thể chịu đựng được không khí náo nhiệt vô lý này. Ca trực sớm vẫn đang chờ cô, tay nghề phẫu thuật của cô còn cần sự bình tĩnh tuyệt đối, thuốc ngủ vẫn đang có tác dụng.
Cuộc sống của cô, dù đã chấp nhận một đoạn tình cảm không nên chấp nhận, nhưng không có nghĩa là cô muốn từ bỏ cuộc sống bình yên của mình! Đây là cái quái gì chứ! Sáng sớm tinh mơ thức dậy lại phát hiện cả thế giới đều đang chờ xem cô sẽ yêu đương ra sao sao?
“Thẩm Dật, chị đưa Hồng Hồng đi nhà trẻ đi. Tôi sẽ đi xe buýt!”
“Ôi! chị đã dậy sớm một chuyến đến đây chỉ vì sợ em phải chen chúc trên xe buýt, đừng mà.” Thẩm Dật không hiểu, trong lòng bắt đầu ấm ức.
“Bảo chị đưa thì chị cứ đưa đi, tôi không thích đi xe mô tô!” Tô Mi đem cái vẻ cố chấp và mạnh mẽ thường thấy trong công việc ra đối phó.
“Vâng...” Thẩm Dật thật sự không thể hiểu nổi cô ấy rốt cuộc đang phát tiết chuyện gì.
Sáng sớm tinh mơ chị đâu có làm gì đắc tội cô, còn đặc biệt chạy tới đón cô, ngay cả chiếc xe quý giá mà mình cất giữ cũng đem ra rồi. chị làm như vậy còn chưa đủ sao, hung dữ cái gì chứ! Thẩm Dật nhất thời cảm thấy ấm ức và khó chịu trong lòng.
“Sao mà lại không biết điều thế hả, cậu mau đưa bác sĩ Tô đi bệnh viện đi. Thằng Hồng nhà dì chỉ biết chọc ghẹo lung tung, làm bác sĩ Tô giận rồi kìa.” Bà mẹ của Hồng Hồng quả nhiên rất tinh ý.
“Không sao, cô ấy không thích đi xe này thì cứ để cô ấy đi. Vẫn còn kịp giờ, chị đưa Hồng Hồng đi nhà trẻ đây.” Thẩm Dật giận dỗi, không thèm nhìn Tô Mi lấy một cái, xuống xe bế cậu bé lên. Cô không đi thì có đầy người thích đi.
Khi Tô Mi bước về phía trạm xe buýt, Thẩm Dật chở cậu bé Hồng Hồng đang vui vẻ không tả xiết, lướt qua cô.
“Em chờ chị ở bệnh viện nhé! Em mua bánh tart làm bữa sáng cho chị đó. Vậy nha! Trên đường đi cẩn thận!”
“…” Tô Mi thật sự dở khóc dở cười, bắt đầu tin lời Thẩm Dật nói lúc trước, rằng cô vẫn còn rất nhiều điều chưa biết về bản thân mình. Quả thật… đây đúng là một cô nhóc cực đoan. Tô Mi cười khổ lắc đầu, lớn hơn cô ấy bốn tuổi, đúng là đã lớn đủ rồi…