“Thôi được, được rồi, tôi khai thật đây.”
“Ừm.” Tô Mi vỗ nhẹ đầu chị.
“Tôi nói đợi cậu khâu đủ rồi thì không chỉ mình tôi sẽ ăn cơm cùng cậu đâu, mà ngay cả chị Tô Mi, Tô sư tỷ, có khi cũng sẽ tranh nhau mời cậu ăn cơm! Cậu ta nói cậu ta không thèm theo đuổi cái cô Tô Mi đó đâu!” Thẩm Dật bắt chước cái giọng điệu ngây ngô đó, vừa cười đến hoa cả mặt mày, vừa dùng ánh mắt trêu chọc Tô Mi.
“...”
“Giận rồi à?”
“Chán phèo!” Tô Mi nhìn gương mặt Thẩm Dật có chút hả hê, đột nhiên thay đổi sắc mặt. Sau đó cô đứng dậy đi ra ngoài.
“Không phải chứ, giận thật rồi ư? Không phải đã nói sau này đùa giỡn không được giận sao? Đồ hẹp hòi!” Thẩm Dật nhìn bóng lưng ấy, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến lạ. chị cứ ngây ngốc nhìn theo, chẳng cần luyện tập trong đầu mà những lời khıêυ khí©h cứ thế tuôn ra, cứ như thể đây là vào mùa hè nóng bức năm nào, khi chị vẫn còn là một thiếu niên...
“...” Tô Mi không nói thêm lời nào, cứ thế bước tiếp. Mọi người trong nhà ăn bắt đầu xôn xao nho nhỏ.
Suốt một buổi trưa, Tô Mi chẳng hiểu sao cứ thấy Thẩm Dật là lại bắt đầu tránh mặt, như thể gặp phải ôn thần vậy. Nhiệt độ trong văn phòng đột nhiên hạ xuống, không ai dám tùy tiện hành động lỗ mãng. Thẩm Dật không nói gì, bắt đầu hút thuốc. Cả văn phòng lại một lần nữa chấn động, hóa ra Thẩm Dật lại biết hút thuốc.
Mãi đến khi tan tầm, Thẩm Dật gần như phát điên vì ngột ngạt. chị vừa thay quần áo định rời văn phòng thì đυ.ng phải Lý Vân đang cười tươi rói bước đến.
“Cậu ổn chứ?” Lý Vân lại cứ thích chọc đúng chỗ đau.
“Ổn.” Thẩm Dật vội vã muốn về nhà.
“Bác sĩ Tô không làm khó cậu chứ? Tôi thấy hôm nay cô ấy lại nổi giận.” Lý Vân đứng chắn ngay trước mặt Thẩm Dật.
“Bác sĩ Tô không làm khó tôi.” Thẩm Dật thầm nghĩ muốn bóp chết cái người trước mặt này.
“Thật ra cậu cứ nói đi, đừng ngại. Mọi người đều biết tính cô ấy vốn vậy mà, chẳng ai ưa cô ấy cả. Nếu cô ấy làm khó cậu thì cứ nói với tôi, đừng sợ.” Lý Vân cứ thế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Thẩm Dật khó coi đến mức nào.
“Chuyện của tôi, tôi tự giải quyết được. Còn việc người khác không thích bác sĩ Tô, đó là chuyện của họ.”
“Chủ nhiệm khoa Điền cũng thật là, sao lại giao một nhân tài như cậu cho Tô Mi chứ? Cái cô Tô Mi đó kiêu ngạo hết sức, cứ tưởng mình ghê gớm lắm! Chỉ biết khinh thường người khác, làm việc cùng cô ta, tôi quả thực sắp phát điên rồi. Nếu cậu nghĩ thông suốt thì gọi cho tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm tìm chủ nhiệm khoa Điền, chuyển cậu sang chỗ khác, sau này ở khoa Ngoại sẽ không ai dám bắt nạt cậu nữa!” Lý Vân vỗ vai Thẩm Dật rồi xoay người rời đi.
Thẩm Dật ghê tởm đến mức muốn nôn ọe. Một kẻ đàn ông mà lại õng ẹo như bà thím, suốt ngày chỉ biết mách lẻo, cô thầm nguyền rủa trời cao có mắt sẽ khiến chị ta cả đời bị người đời chà đạp dưới gót chân.
Vừa dứt suy nghĩ, cô xoay người định bước đi, nhưng khi quay đầu lại, tim cô như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực. Tô Mi trong bộ thường phục đứng ngay phía sau, trên mặt không biểu lộ cảm xúc nào.
“Chị Tô… Chị… Em không phải, chị đừng hiểu lầm.” Trong sự hoảng hốt, Thẩm Dật lắp bắp không nói nên lời.
Tô Mi khẽ cười một tiếng, rồi lập tức lướt qua bên cạnh cô.