Chương 11

“…” Biểu cảm của Tô Mi lập tức trở nên khó coi, cô nhìn chằm chằm mặt Thẩm Dật, muốn nói rồi lại thôi.

“Ách... Thật vậy sao?” Thẩm Dật bắt đầu bật cười, nhưng lại cố gắng nhịn để không thất lễ, cả khuôn mặt vặn vẹo đến khoa trương.

“Có hay không, cũng chẳng liên quan gì đến người khác!” Tô Mi thấy vậy thì bắt đầu tức giận, lần đầu tiên cô gầm lên với Thẩm Dật một câu, rồi đẩy cô ra, đi thẳng về phía phòng bệnh.

“Tô sư tỷ, chị đừng hiểu lầm, em thật sự không có ý cười chị đâu!” Thẩm Dật đuổi theo, kéo tay Tô Mi, mặt dày mày dạn xin lỗi.

“Em có cười hay không thì liên quan gì đến tôi!” Tô Mi lạnh mặt, vẻ mặt quả thực muốn đóng băng cả bệnh viện. Các y tá đi ngang qua đều bắt đầu đi đường vòng.

“Sư tỷ! Thật ra bệnh viện có một cặp đôi như hai người cũng tốt chứ sao. Giúp đỡ lẫn nhau, bù trừ cho nhau, có lợi cho bệnh nhân...”

“…”

Thẩm Dật nghĩ cách chọc Tô Mi, nhưng Tô Mi mặt đen sầm, bước đi như một cơn gió, hoàn toàn phớt lờ cô.

Trong lúc bất đắc dĩ, Thẩm Dật bước một bước chặn trước mặt Tô Mi, không cho chị ấy đi: “Chị đừng giận nữa mà, em sai rồi không được sao!” Cái bộ dáng đó cứ như thể cô ấy mới là người phải chịu ấm ức lớn lắm vậy.

Tô Mi nhìn cô, ánh mắt vẫn còn vương sự tức giận, hoàn toàn không có ý nhượng bộ.

Hai người cứ thế giằng co ở ven lối đi.

Mãi một lúc lâu, Tô Mi thật sự nhịn không được, nhìn chằm chằm Thẩm Dật, gằn từng chữ một, giận dữ nói: “Bạn trai! Của! Tôi! Học! Là! Thú! Y!”

“Cái gì?” Thẩm Dật ngẩn tò te.

“Bạn trai cũ của tôi! Học chính là thú y!!” Tô Mi nghiến răng nghiến lợi nói, hận không thể xé Thẩm Dật ra làm tám mảnh.

“Thật sao?” Mặt Thẩm Dật bắt đầu giật giật, cô phì một tiếng rồi bắt đầu cười phá lên. Đợi cả buổi trời để nghe Tô Mi nghiêm túc nói những lời này, đúng là một màn hài kịch tuyệt đỉnh! Vốn dĩ cô định tỏ ra nghiêm túc một chút, nhưng thật sự là không nhịn được.

Toàn bộ hành lang bắt đầu vang lên tiếng cười ngặt nghẽo của Thẩm Dật, đến nỗi cô phải ôm bụng để tránh bị đau sốc hông. Cuối cùng, khi cô ấy đang cười đến mức ngả nghiêng, Tô Mi vòng qua, với khuôn mặt xanh lét mà rời đi. Cứ đi mãi, nghe tiếng cười phía sau, cuối cùng bản thân cô cũng không nhịn được, bắt đầu cười khúc khích. Đúng là đồ ngốc chết tiệt, học thú y cái gì chứ...

“Tiểu Thẩm, Tiểu Thẩm em không sao chứ?” Người đàn ông đeo kính họ Trương ở phòng thuốc vỗ vai Thẩm Dật, thấy cô không rõ nguyên do mà cứ cười muốn chết đi sống lại trong hành lang.

“...Không có việc gì đâu, cười chết mất thôi. Em không sao, chỉ là muốn cười...” Thẩm Dật nhìn vẻ mặt ngây ngốc của người đàn ông, vốn dĩ đã bình tĩnh lại, giờ mặt cô lại bắt đầu giật giật.

Trương Minh thấy cô cười vui vẻ như vậy, nghĩ bụng cô đang có tâm trạng tốt, mình cũng có hy vọng, bèn hắc hắc cười theo: “À, đồng nghiệp Tiểu Thẩm đúng là hài hước thật. Vậy em đã đồng ý chuyện đi ăn trưa chưa? chị biết có một quán mì không tồi đâu...”

“Anh... hôm nay... buổi sáng đã khâu... bao nhiêu cái... vết thương chảy mủ rồi?” Thẩm Dật nhìn khuôn mặt đầy mụn trứng cá của chị ta, nhớ lại lời Tô Mi nói mà lại bắt đầu cười lớn, vừa thở hổn hển vừa hỏi.

“Cái này thì tôi chưa đếm kỹ... Chắc khoảng 3, 4, 5, 6 cái gì đó. Hôm nay chúng tôi rất bận, em biết đấy, những vết thương chảy mủ mà chưa được rửa sạch và khử trùng thì không thể khâu được...” Trương Minh nói với vẻ mặt nghiêm túc.