Chu Minh Ngọc không hề cảm kích, trong lòng bực bội. Sáng nay hắn không có ở đây, nàng còn chưa hỏi tội hắn kia kìa.
Thấy nàng không nói gì, Dương Giản cũng nhận ra thái độ của mình có phần không ổn, liền dịu giọng đi đôi chút: "Ngươi định làm gì? Sao không đợi ta quay lại?"
Hắn đã canh bên cạnh nàng suốt một đêm, chỉ mới ra ngoài gặp thuộc hạ, quay lại đã không thấy người đâu.
Trời biết khi ấy hắn đã hoảng đến thế nào.
Chu Minh Ngọc khó mở miệng giải thích, chỉ nhẹ giọng nói: "Ta gãy một chân, không làm được chuyện xấu gì đâu, đại nhân cứ yên tâm."
Dương Giản trấn tĩnh lại, đoán được nàng vừa làm gì nên cũng không tiện hỏi thêm, chỉ nói: "Ta không có ý đó."
Hắn xoay người, hơi cúi lưng xuống: "Lên đi, ta cõng ngươi."
Hai người quay về sơn động trước.
Dương Giản đặt nàng ngồi yên một chỗ, dọn dẹp hết mọi dấu vết trong hang, sau đó mới cõng nàng rời đi.
Chu Minh Ngọc nhớ đến việc hắn rời đi từ sáng sớm, liền hỏi: "Đại nhân ra ngoài lúc sớm, có tìm được đường chưa?"
Dương Giản khẽ ừ một tiếng, nói: "Lối ta xuống quá dốc, ngươi không lên được. Ta đổi hướng khác rồi, đã gọi người mang ngựa tới đón, không xa đâu."
Sợ làm đau chân nàng, bước chân hắn tuy dài nhưng đi lại vô cùng ổn định.
Không bao lâu, cả hai đã đến trước một con suối nhỏ nơi chân núi.
Dương Giản đặt nàng ngồi xuống một tảng đá lớn ven bờ rồi tự mình đi đến bên suối. Chu Minh Ngọc tưởng hắn định uống nước, không ngờ lại thấy hắn lấy ra một chiếc khăn tay, cúi xuống suối cẩn thận giặt kỹ, vắt khô xong đem tới đưa cho nàng: "Lau mặt đi."
Hắn vẫn nhớ nàng là người thích sạch sẽ.
Chu Minh Ngọc không đưa tay nhận, còn né người ra sau một chút: "Ta mà làm dơ rồi, đại nhân lại bắt ta may thêm một cái nữa thì sao?"
Dương Giản nhịn cười, làm bộ khinh bỉ nói: "Ngươi bẩn thế, lát nữa có người nhìn thấy còn tưởng ta đã làm gì ngươi."
Chu Minh Ngọc ngẩng mắt, trừng hắn một cái cảnh cáo.
Hắn lại đưa khăn tới gần hơn, nói: "Dùng đi, lần này không bắt ngươi bồi thường."
Chu Minh Ngọc lúc này mới nhận lấy, khẽ lau lên mặt một cái, lập tức thấy khăn tay dính một mảng bẩn.
Nàng ngẩn người nhìn chiếc khăn.
Hóa ra đêm qua nàng đã dùng gương mặt dơ bẩn thế này đối diện với Dương Giản cả một đêm!
Lúc này nàng mới thấy nóng mặt, cảm giác xấu hổ bỗng trào dâng, không kịp để ý gì khác, vội mở khăn lau sạch mặt.
Dương Giản nhìn nàng, mỉm cười.
Đợi đến khi nàng lau gần xong, hắn mới đưa tay ra: "Trả khăn đây."
Chu Minh Ngọc thấy vẫn chưa lau sạch lắm, nhưng nghe hắn mở lời cũng không dám cãi, ngoan ngoãn đưa trả chiếc khăn cho hắn.
Sắc mặt hắn không đổi, đi rửa sạch khăn rồi đưa lại cho nàng lần nữa.
Chu Minh Ngọc lần này cũng không khách sáo, nhận lấy khăn tỉ mỉ lau qua một lượt, sau đó còn hỏi thêm một câu: “Có thể lau thêm lần nữa không?”
Dương Giản thật thà đi giặt khăn một lần nữa, lúc quay lại thì cố ý làm mặt nghiêm trang trêu nàng: “Lần cuối cùng đấy.”
Chu Minh Ngọc thật ra cũng lau gần xong rồi, lần này chỉ là thử thăm dò một chút, chẳng ngờ hắn thực sự đi làm.
Nàng nhanh chóng lau mặt cho sạch rồi trả khăn lại cho Dương Giản.
Ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt hắn đang cụp xuống nhìn mình.
Chu Minh Ngọc cũng không biết ánh mắt đó có tính là đang chăm chú đánh giá hay không, nhưng trong khoảnh khắc này, nàng đột nhiên nhớ ra hiện giờ mình đã rửa mặt sạch sẽ, không có son phấn che đậy, làn da vốn thô ráp sợ rằng đã lộ hết ra ngoài.