Chương 49

Vì vậy hắn chỉ có thể vội vàng đưa nàng tìm một nơi an toàn, dành cho nàng đủ thời gian để xử lý vết thương cẩn thận hơn.

Mãi đến khi màn đêm buông xuống, cuối cùng cũng có thể bình tâm ngồi xuống đối diện nhau, nói được vài lời cho ra hồn thì hắn lại do dự.

Nên nói gì đây?

Sự xa cách và cảnh giác của nàng rõ ràng đến mức đau lòng. Nàng là Tạ Tích đơn độc một mình, còn hắn là Dương Giản, người từng có thù oán với nàng.

Hắn hỏi chuyện công, nàng muốn bảo vệ Nguyên Chi Quỳnh nên không chịu nói nhiều. Hắn hỏi chuyện tư, lại chạm vào những ký ức cũ, đau lòng không thể lắng nghe tiếp.

Chuyện hiện tại của nàng, hắn không thể xen vào. Chuyện quá khứ của nàng, hắn lại chính là người gây ra.

Thôi vậy.

Đêm đã quá nửa, Dương Giản cuối cùng cũng nghe thấy tiếng hô hấp sau lưng dần ổn định.

Đợi đến khi Chu Minh Ngọc ngủ thϊếp đi, hắn mới dám mở mắt, xoay người lại, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh nàng.

Hai viên thuốc kia dược tính mạnh, đã giằng co bao lâu như thế cũng nên ngủ rồi.

Chu Minh Ngọc nằm nghiêng trên mặt đất, lưng tựa vào vách núi, hai tay ôm lấy bản thân, thân thể hơi co lại, là một tư thế vô cùng bất an.

Trong tay nàng vẫn nắm chặt một cành gỗ ngắn bằng ngón tay, một đầu đã được vót nhọn.

Đôi mày thanh tú nhíu lại, ngay cả trong mộng cũng không giãn ra.

Hiển nhiên nàng đã quá quen với cuộc sống hiểm nguy như thế, cho nên dù ngủ cũng không buông bỏ cảnh giác.

Dương Giản không biết những năm qua nàng đã trải qua những gì, trong lòng chỉ thấy chua xót nghẹn ngào.

Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt xuống giữa lông mày nàng.

Thập Nhất Nương, ta biết nàng là người kiên cường cứng cỏi.

Bao năm mai danh ẩn tích quay lại kinh thành, vì nỗi oan của nhà họ Tạ, vì thù hận với nhà họ Dương, nàng nhất định sẽ đòi lại từng chuyện một.

Có lẽ một ngày nào đó lưỡi dao trong tay nàng cũng sẽ đặt lên cổ ta.

Nhưng lần này, hãy để ta phóng túng một lần thôi.

A Tích, nàng không biết đâu, ta thực sự rất nhớ nàng.

Dương Giản dịu dàng ôm lấy nàng.

Khi Chu Minh Ngọc tỉnh lại, trời đã sáng rõ.

Tư thế ngủ của nàng vẫn y như lúc ban đầu, cành cây giấu trong lòng ngực cũng không hề bị ai động đến.

Nàng ngồi dậy, nhìn ra ngoài một vòng, không thấy bóng dáng Dương Giản đâu cả.

Chu Minh Ngọc thầm nghi hoặc, không biết trong thuốc Dương Giản cho nàng uống có phải đã pha thêm dược liệu gây mê hay không, sao lại khiến nàng ngủ say đến thế.

Nàng nghĩ một lát rồi vịn lấy vách đá đứng lên, di chuyển từng chút đến miệng hang.

Sau khi quan sát xung quanh, nàng men theo lối mòn đi về phía một bụi cây rậm rạp.

Đêm qua trước khi ngủ nàng chưa tiện giải quyết, giờ không chịu được nữa.

Đợi xác nhận thân hình mình đã được cây cối che khuất, nàng liền vội vàng dựa vào thân cây để xử lý.

Xong xuôi, nàng khổ sở chỉnh lại chiếc váy rách nát của mình, rồi lại chậm rãi vịn vào cây đi ra ngoài.

Trải qua một phen giày vò, Chu Minh Ngọc cảm thấy lưng đã rịn mồ hôi, bàn chân cũng hơi đau trở lại.

Vừa ra khỏi bụi rậm, từ đằng xa đã trông thấy một bóng người vội vã từ trong sơn động lao ra.

Người nọ vừa bước được mấy bước thì thấy nàng, lập tức chạy nhanh về phía này.

Giọng Dương Giản trầm thấp, mang theo vài phần giận dữ: "Ngươi đi đâu vậy?"

Tuy sắc mặt hắn đen như mực, nhưng tay lại rất tự giác đỡ lấy cánh tay nàng.