Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tĩnh Xuân

Chương 48

« Chương TrướcChương Tiếp »
Quả là một cái bẫy đẹp đẽ.

Từng ấy năm qua, dường như chẳng ai còn nhớ đã từng có một đôi thanh mai trúc mã trời sinh một cặp, vậy mà nhành hải đường đỏ thắm kia như thiêu rụi tầng tầng lớp lớp mây mù trong quá khứ, kéo lại những ngày tháng đẹp đẽ năm xưa từng khiến lòng hắn rung động.

Dương Giản mười lăm tuổi không thể làm gì được.

Tám năm sau, hắn không cam tâm, vẫn muốn thử lại một lần.

Đi xem một lần thôi, đi xem thử người đã đưa chiếc quạt kia tới rốt cuộc là ai, kẻ nào giấu dao sau lưng muốn lấy mạng hắn?

Đi xem thử nữ tú nương tên gọi Chu Minh Ngọc kia rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Nếu không phải người cũ, vậy thì dứt khoát trừ khử để tránh hậu hoạn. Còn nếu là người cũ, thì trong kinh thành đầy sóng ngầm hiểm độc thế này, nàng vì sao phải quay về?

Dù là khả năng nào, với hắn cũng không phải chuyện tốt.

Hắn còn đang suy nghĩ làm sao xử trí thì đã nghe tin Chu Minh Ngọc rơi xuống vực. Trong đầu có một giọng nói vang lên.

“Thế là xong rồi, nàng chết rồi, chuyện này coi như đã kết thúc, vĩnh viễn chấm dứt.”

Nhưng trong lòng lại có một giọng khác nói: “Nếu nàng thật sự chết rồi, e là cả đời này ngươi cũng không thể vượt qua.”

Dương Giản chưa đợi thuộc hạ tới đã tự mình xuống vực trước.

Chính hắn cũng không biết mình đang bận lòng điều gì, có lẽ là do cỏ cây rậm rạp ở đây khiến lòng rối bời. Hắn sợ đi nhanh quá sẽ bỏ sót nơi ẩn nấp, lại sợ đi chậm thì không kịp cứu vãn.

Khi hắn tìm thấy nàng, nàng đang ẩn mình dưới lớp dây leo, cả người mặc kỵ trang đã lấm lem máu và bùn đất xám xịt, tối tăm, nhất thời cũng không nhìn ra là bị thương chỗ nào.

Toàn thân nàng yên lặng nằm đó như đang say ngủ.

Khoảnh khắc ấy, hắn tưởng mình tới muộn.

Nhưng nàng lại mở mắt, mỏi mệt và bất đắc dĩ nhìn về phía hắn.

Dương Giản chỉ liếc mắt đã nhìn ra nàng không muốn nhìn thấy mình.

Dù là lúc sinh tử trước mắt, nàng vẫn không chịu.

Thế nhưng không thể không thừa nhận rằng, khi ánh mắt nàng cuối cùng cũng rơi lên người hắn, trong lòng hắn chợt dâng lên một niềm vui sướиɠ, náo động suýt nữa trào ra khỏi l*иg ngực.

Người đứng trước mặt và người trong ký ức không giống nhau chút nào.

Nhưng mà Thập Nhất Nương à, đã bao lâu rồi không gặp.

Từ lần lỡ hẹn năm mười lăm tuổi đến biệt ly tái ngộ, mãi đến tận hôm nay.

Nói ra thì có phần hoang đường, nhưng vào khoảnh khắc đó Dương Giản bỗng cảm thấy mình đã thấy được đường về.

Chỉ là niềm vui ấy cũng chỉ tồn tại trong thoáng chốc.

Ngay khoảnh khắc Chu Minh Ngọc mệt mỏi nhắm mắt lại, tất cả vui mừng trong hắn liền bị lo lắng cuốn trôi không sót. Hắn gấp gáp muốn đảm bảo nàng không nguy hiểm đến tính mạng, càng gấp gáp muốn chữa trị cho thương thế trầm trọng của nàng.

Trong lòng hắn vẫn mãi dừng lại ở năm tháng trước kia, vẫn nghĩ rằng giữa họ thân thiết không gì ngăn cách.

Thế nhưng khi hắn mang cành cây trở về định nẹp lại chân cho nàng, lại thấy nàng đã tự mình nắn lại khớp vai, mới nhận ra bọn họ đã không còn như xưa nữa.

Nàng đã lưu lạc bên ngoài quá lâu, sớm không còn là cô nương dịu dàng năm đó. Nếu nói còn lưu luyến gì với hắn, chắc chỉ còn lại đề phòng và thù hận.

Cho nên hắn cũng không thể giúp nàng xử lý vết thương.

Dương Giản đoán, lúc hắn rời đi nàng đã tự sơ cứu qua, nhưng vì không biết hắn khi nào trở lại nên làm cũng rất qua loa.
« Chương TrướcChương Tiếp »