Hôm ấy Dương Giản bị đánh đủ một trăm trượng, không thiếu một roi.
Dương Hoành đứng trong đêm xuân tĩnh lặng, ánh nến ở hành lang lay động mập mờ, không soi rõ nét mặt ông.
Ông hỏi Dương Giản: “Thiên hạ rộng lớn, vì sao con lại cứ chấp mê thứ tình cảm trẻ con đó? Mười mấy năm đọc sách trung quân, con đã quên sạch rồi sao?”
Dương Giản vẫn không chịu nhận thua: “Tạ gia trung liệt có trời đất chứng giám, dù hôm nay bị tiểu nhân hãm hại mà chịu oan khuất, chúng ta cũng phải điều tra rõ ràng, trả lại công bằng cho bọn họ. Phụ thân nuôi dạy con nhiều năm, đạo trung nghĩa con chưa từng quên, nhưng phụ thân đã làm được chưa?”
Dương Hoành đứng trước linh đường, gằn từng chữ: “Đạo trung nghĩa, ta không thẹn với lòng.”
Chính vào khoảnh khắc đó, hình ảnh người cha vĩ đại trong lòng Dương Giản hoàn toàn sụp đổ.
Hắn chịu gia pháp quá nặng, sau khi trở về thì lâm trọng bệnh suýt mất nửa cái mạng. Nhưng trong lòng vẫn không cam chịu, cắn răng sống sót vượt qua.
Chỉ là đến lúc ấy, người nhà họ Tạ đã sớm bị gϊếŧ sạch. Ngay cả nô bộc cũng bị bán đi không sót một ai.
Dương Giản biết mình sẽ không bao giờ được gặp lại Tạ Tích nữa.
Đối với nhiều người, trưởng thành chỉ là chuyện trong khoảnh khắc, mà đối với Dương Giản, có lẽ chính là ngày hôm đó.
Từ đó về sau không còn chuyện gì khiến bản thân hắn cảm thấy vui vẻ nữa.
Con cháu nhà họ Dương nối tiếp nhau được phong quan thăng chức, có tổ tông phù hộ, có cha huynh nâng đỡ, rất nhanh hắn cũng được đề bạt. Dương gia muốn tỏ lòng trung với hoàng thất thì hắn sẽ trở thành thanh đao sắc bén nhất trong tay hoàng đế.
Dương Hoành từng cảnh cáo hắn đừng mơ dựa vào thế lực của hoàng đế để đoạn tuyệt với nhà họ Dương. Chừng nào ông ta còn sống, hắn vẫn không thể thoát khỏi nhà họ Dương.
Hắn chỉ cười khẽ, ngoài miệng vâng dạ với phụ thân.
Con cháu thế gia cả đời đều không thể thoát khỏi cái bóng của gia tộc, hắn đã sớm hiểu điều đó.
Nhà họ Dương sợ hắn giấu tâm phản nghịch, sợ hắn quy phục hoàng đế, sợ hắn gây họa cho đồng tộc. Mà hoàng đế cũng dè chừng hắn xuất thân thế gia, e hắn có dị tâm, lôi kéo thế lực từ tầng lớp hàn môn ở ngoài để khống chế ngai vàng.
Dương Giản biết mình đã bước lên một con đường không có lối về, chẳng thấy điểm cuối. Con đường này tối tăm không ánh sáng, không thể bấu víu, hắn có cái tâm muốn giữ gìn bản ngã, nhưng cũng chẳng biết liệu có giữ nổi hay không.
Có lẽ một ngày nào đó hắn sẽ bị cuốn vào sóng gió chốn quan trường, bị nuốt chửng, rồi trở thành một cái xác biết đi, trong mắt chỉ còn lại danh lợi và quyền thế.
Cũng có thể chưa tới ngày ấy, hắn đã bị hoàng đế vứt bỏ rồi. Thỏ chết thì chó săn bị gϊếŧ, chim hết thì cung bị cất, những đạo lý này hắn đã học thuộc từ khi mới ba tuổi.
Tuổi thiếu niên từng ôm chí lớn tung hoành, từng được người đời ngưỡng mộ sớm đã tan biến theo thời gian.
Tới hôm nay, hắn là chỉ huy sứ chính tam phẩm, người bị thế gian mắng chửi là chó săn nịnh thần.
Phụ thân và bá thúc từng được người đời kính trọng, nay lại là đám tiểu nhân vô sỉ giẫm lên thông gia để quay lại quan trường.
Bằng hữu đồng môn thuở xưa đều cười cười xa cách, tránh hắn như tránh tà.
Dương Giản cảm thấy đời này của hắn có lẽ chính là như vậy.
Thế nhưng ông trời lại thích đùa cợt, đem chiếc quạt hải đường rực rỡ như sinh mệnh kia đưa đến trước mặt hắn.