Chương 46

Chu Minh Ngọc: Thất sách rồi!

Dương Giản quay người bỏ đi, ngồi xuống bên cửa động, tựa vào vách đá nhắm mắt nghỉ ngơi, vừa khéo chắn giúp nàng chặn lại gió đêm thổi tới.

Trận mưa xuân huyên náo này trút xuống không ngừng suốt cả đêm.

Dương Giản lắng nghe tiếng mưa, nhắm mắt mà không sao chợp mắt được. Gió núi không ngừng tạt vào người khiến toàn thân hắn lạnh buốt.

Phía sau, hô hấp của Chu Minh Ngọc không thể gọi là ổn định, hiển nhiên là đang đề phòng hắn, không chịu yên tâm nghỉ ngơi.

Nàng trước kia chưa từng như vậy.

Dương Giản chợt nhớ đến chuyện xưa.

Hôm đó là ngày hẹn với Tạ Tích, hắn đã dậy từ sáng sớm đến Đông Thị mua bánh hạt dẻ cho nàng. Hắn xếp một hàng dài mới mua được mấy phần cuối cùng, hứng khởi bước đến Tạ phủ.

Vậy mà khi tới nơi Tạ gia đã hoàn toàn thay đổi, hắn níu lấy một quan binh hỏi thăm, mới hay Tạ phủ đã bị niêm phong, người Tạ gia toàn bộ bị bắt vào ngục.

Hắn chạy đến nhà lao, tất nhiên bị từ chối cho vào. Hắn lại đi hỏi phụ thân mình, nhưng phụ thân lấy cớ hắn còn nhỏ tuổi, không hé lộ lấy nửa lời. Không còn cách nào khác, hắn đành đến cầu xin đại ca là Dương Sách.

Dương Sách cũng không làm được gì, Dương Giản bèn nói chỉ cần cho nhìn một lần là đủ.

Dương Sách hỏi: “Đệ muốn gặp ai?”

Dương Giản không hiểu: “Đương nhiên là muốn gặp tất cả người Tạ gia.”

Dương Sách thấy hắn còn chưa hiểu sự đời, thở dài một tiếng, kéo hắn sang một bên, thấp giọng nói: “Nếu là người khác, đệ không cần nhìn, có gặp cũng vô ích. Còn nếu đệ muốn gặp Thập Nhất Nương thì lại càng không cần.”

Dương Giản nghe vậy tưởng Tạ Tích xảy ra chuyện, vội hỏi: “Thập Nhất Nương làm sao rồi?”

Dương Sách đáp: “Việc này ngoài ta ra không ai biết, đệ đừng kể với cha mẹ hay các huynh đệ khác, tự mình biết là được. Thập Nhất Nương đã bị người ta đưa đi rồi.”

Bị đưa đi rồi, nhưng đi đâu? Câu hỏi đó về sau chẳng ai có thể trả lời.

Dương Giản khi đó nhất quyết muốn tìm Tạ Tích, Dương Sách quát hắn hồ đồ: “Bây giờ còn chưa có ai biết chuyện, Thập Nhất Nương ở bên ngoài vẫn còn an toàn. Đệ mà hốt hoảng chạy đi tìm, bị kẻ có tâm phát hiện thì còn cứu được nàng không?”

Dương Giản nóng nảy: “Không thể để Thập Nhất Nương một mình bên ngoài như vậy.”

Dương Sách an ủi hắn: “Đệ cứ giả vờ làm ầm ĩ trước mặt cha mẹ là được, còn lại có đại ca lo. Nếu ta tìm được Thập Nhất Nương, nhất định sẽ giấu kỹ nàng, sau đó mới báo tin cho đệ, được không?”

Dương Giản tin thật.

Khi đó hắn thực sự nghĩ rằng chỉ cần lừa được cha mẹ, đợi thêm vài ngày là có thể gặp lại Tạ Tích.

Hắn quá ngây thơ.

Thế gian bên ngoài sớm đã đảo lộn, khi tin tức đến được tai hắn thì đã là lúc người Tạ gia bị tuyên án xử trảm vào ngày hôm sau.

Hắn chạy đi chất vấn phụ thân, dĩ nhiên không được gì, ngược lại còn bị mắng một trận.

Hắn muốn ra ngoài tìm người, lại bị phụ thân là Dương Hoành ra lệnh canh giữ nghiêm ngặt, nhốt vào phòng.

Dương Giản không cam tâm, nhân lúc người hầu đưa cơm thì đánh ngã thị vệ, chạy thoát ra ngoài. Nhưng lần này còn chưa bước ra khỏi đại môn đã bị người của Dương Hoành bắt lại, ép đưa vào từ đường.

Dương Hoành mắng hắn vô lễ dám chống lại phụ thân, phải chịu gia pháp. Hắn chỉ vào hàng hàng bài vị trong từ đường, chất vấn cha mình có từng thấy hổ thẹn trước tổ tiên hay không.