Chương 45

Dương Giản còn đòi hỏi thêm: “Khăn mới phải giống hệt cái này.”

Chu Minh Ngọc trong lòng thầm mắng hắn nhiều chuyện, miệng lại ngoan ngoãn nói: “Hay đại nhân đưa chiếc khăn cũ đó cho ta, ta về xem lại hoa văn rồi sẽ thêu một chiếc giống hệt.”

Đến lúc đó tùy tiện viện ra lý do nào đó giữ lại chiếc khăn cũ, tuyệt đối không hoàn trả.

Dương Giản khẽ cong môi cười nhạt, ánh mắt nhìn nàng mang theo vẻ thấu rõ tâm tư: “Vật cũ này rất quan trọng, ta đưa cho ngươi, nhỡ đâu ngươi làm mất thì sao?”

Quan trọng cái gì hả?

Làm bộ làm tịch cho ai xem đây?

Chu Minh Ngọc chỉ muốn cạn lời, hỏi lại: “Đại nhân không cho ta xem, ta làm sao thêu được chiếc giống hệt?”

Dương Giản đáp nhẹ tênh: “Đó là việc của ngươi.”

Chu Minh Ngọc càng lúc càng cảm thấy Dương Giản đang cố tình gây khó dễ, bèn nói: “Trên đời này làm gì có hai thứ giống hệt nhau? Nếu đại nhân muốn có cái y như cũ, sao không đi tìm người làm chiếc khăn kia bảo họ làm lại? Cần gì phải làm khó ta?”

Ánh mắt Dương Giản bỗng trở nên sâu thẳm, ngụ ý rõ ràng: “Vậy sao? Trên đời không có hai thứ giống hệt nhau?”

Chu Minh Ngọc lập tức nhớ tới chiếc quạt tròn đã rơi vào tay Dương Giản lúc trước.

Nàng vẫn chưa chính diện đối mặt với hắn về chuyện đó, nhưng hiển nhiên những nghi ngờ của Dương Giản cũng chưa từng tiêu tan.

Nàng lập tức đổi giọng: “Chắc là không có?”

Dương Giản bật cười, có lẽ vì cả hai đều biết đối phương đang giả vờ nên nụ cười ấy rơi vào mắt Chu Minh Ngọc, thế nào cũng thấy mang theo ý trào phúng.

Nhưng Dương Giản rõ ràng đã buông tha nàng.

Hắn hỏi như trò chuyện thường nhật: “Các cô nương lúc mới học thêu thùa đều học thêu hoa cỏ chim cá trước phải không?”

Chu Minh Ngọc đáp: “Mỗi sư phụ có cách dạy khác nhau, không nhất định vậy đâu.”

Dương Giản lại hỏi: “Vậy hoa hải đường có khó thêu không?”

Chu Minh Ngọc đáp: “Khó hay không còn tùy người đó có quen tay hay không, thêu có tinh xảo hay không.”

Câu trả lời của nàng cực kỳ mơ hồ.

Tóm lại, tuyệt đối không để lại lời nào rõ ràng, kẻo lại bị hắn nắm thóp.

Chu Minh Ngọc trông thấy một tay Dương Giản đưa lên đặt lên hông chỗ đang cất giữ chiếc khăn tay, dường như vô thức mà nhẹ nhàng vuốt ve vài cái.

Hắn hỏi nàng: “Ngươi thấy chiếc khăn này của ta thêu có tinh xảo không?”

Chu Minh Ngọc muốn trợn mắt.

Hồi nhỏ tuy nàng không thích nữ công gia chánh, nhưng khi đó nàng thích hắn, dù ngoài miệng không chịu thừa nhận nhưng đã định làm cho hắn, tất nhiên sẽ dốc hết lòng.

Tay nghề thêu thùa của nàng vốn không tệ, tuy chưa kịp hoàn thành đã bị Dương Giản mang đi, nhưng nhìn qua thì cũng đủ thấy sự tỉ mỉ.

Dương Giản đúng là mù mắt rồi, đến vậy cũng không nhìn ra?

Chu Minh Ngọc dùng giọng tán thưởng nói: “Vừa rồi ta có liếc qua, tuy chưa thêu xong, nhưng cũng đủ thấy là tinh xảo. Vật của đại nhân dùng, tự nhiên không thể kém cỏi.”

Vật nàng làm, dĩ nhiên không thể là thứ tầm thường.

Nàng muốn xem thử Dương Giản sẽ nói gì, thế nhưng Dương Giản lần này không đáp lại.

Hắn chỉ yên lặng một lát, sau đó đi qua mặc lại áo khoác đã hong khô rồi đưa áo choàng cho nàng, bảo nàng khoác thêm vào.

Hắn giúp nàng kéo vạt áo che kín hai chân, sau đó mới đứng thẳng người dậy.

Chu Minh Ngọc cứ tưởng rằng hắn không định nói gì thêm.

Nào ngờ Dương Giản bỗng mỉm cười, ném lại một câu: “Vừa rồi chẳng phải đã nhìn rõ rồi sao? Về làm một chiếc y hệt, không được sai lệch.”