Chương 44

Tạ Tích hằm hằm quay mặt đi, không thèm nhìn hắn, đưa tay đẩy sang bên, bực bội nói: “Làm gì có công tử nhà ai trèo tường vào khuê phòng nữ tử? Ngươi không biết xấu hổ sao? Đừng tới đây làm phiền ta nữa.”

Hắn thuận thế nắm lấy cổ tay nàng: “Là ta không tốt, là ta không biết xấu hổ, đều là lỗi của ta. Nhưng nàng làm gì thế, cho ta nhìn một chút thôi.”

Hắn cố ý trêu chọc nàng: “A Tích ngoan, cô nương ngoan của ta.”

Tạ Tích bị hắn trêu, phì cười, sắc mặt không sao giữ được vẻ nghiêm túc nữa, nhưng vẫn cứng đầu không chịu buông tay.

Dương Giản thân cao tay dài, cuối cùng vẫn lấy được vật trong tay nàng từ sau lưng, còn sai Tú Thư giữ nàng lại.

Hắn quay đầu nhìn, thấy trên chiếc khăn bông trong khung thêu là một đóa hải đường nhỏ đang dần hiện hình, dù chưa hoàn thành nhưng đường nét đã rõ ràng, sinh động lại tinh xảo.

Dương Giản lập tức cười rạng rỡ, nhanh tay tháo khăn ra. Thấy Tạ Tích lao tới đoạt lại liền đặt khung thêu sang một bên, ôm khăn nhảy khỏi hành lang, chạy nhanh ra phía cổng.

Tạ Tích không đuổi kịp, tức giận kêu lên: “Ai nói sẽ đưa cho ngươi chứ?”

Dương Giản dừng lại nhìn nàng, cười đáp: “Vào tay ta rồi thì là của ta, khăn này nàng đưa người khác, ai mà cần?”

Tạ Tích dậm chân: “Ta thêu cho Tú Thư mà!”

Tú Thư đứng một bên che miệng cười khúc khích, Dương Giản nói: “Tú Thư toàn dùng khăn tơ, không thèm khăn bông của nàng đâu.”

Hắn vui vẻ ra ngoài, để lại Tạ Tích một mình đứng đó chu miệng: “Cái khăn rách nát như vậy mà hắn cũng muốn lấy, không sợ mang ra ngoài mất mặt sao.”



Hiện giờ cái khăn rách nát đó lại đang ở trong tay Chu Minh Ngọc.

Nhưng Dương Giản lại giữ gìn nó rất tốt, chẳng những không rách mà còn sạch sẽ tinh tươm dù đã trải qua bao năm tháng.

Chu Minh Ngọc sững lại một chốc, trong lòng dâng lên chút bất mãn. Dương Giản mang theo cái khăn cũ này, là định giở trò trước mặt ai?

Hắn bảo quản thế nào là việc của hắn, nhưng dù sao vật này là của nàng, Chu Minh Ngọc cũng không khách sáo, cầm lấy lau sạch dầu mỡ trên tay, còn tiện tay chùi luôn vết máu ở vết thương trên cánh tay.

Một chiếc khăn trắng sạch sẽ, trong chớp mắt đã biến thành dáng vẻ thê thảm không nỡ nhìn.

Chu Minh Ngọc lúc này mới thấy vừa lòng.

Dương Giản từ cửa hang rửa tay trở về, trông thấy Chu Minh Ngọc đang gấp khăn lại cất đi.

Nàng hơi nghiêng mặt, trên gương mặt mang theo vẻ khó xử, do dự mở lời thương lượng với hắn: “Đại nhân, cái khăn này ta đã dùng bẩn rồi, sau này sẽ làm lại cái mới đền ngài vậy.”

Ánh mắt sâu thẳm như mực của Dương Giản yên lặng nhìn nàng, khiến nàng thoáng rùng mình, còn đang khó hiểu không biết hắn định làm gì thì hắn đã đưa tay về phía nàng.

Tay hắn vẫn còn ướt, nước mưa theo đầu ngón tay nhỏ xuống, rơi lách tách lên váy nàng.

“Trả khăn cho ta.”

Chu Minh Ngọc thầm nghĩ vì sao đến một chiếc khăn bông cũ bẩn mà hắn cũng không bỏ qua, trong lòng không tình nguyện lắm, nhưng vẫn đưa trả cho hắn.

Dương Giản nhận lấy, cũng không tỏ vẻ gì khó chịu, chỉ bình thản gấp khăn lại cẩn thận rồi nói với Chu Minh Ngọc: “Khăn này là vật cũ ta quen dùng, không thể tặng ngươi. Nhưng ngươi đã làm bẩn rồi, sau khi về cũng phải làm lại cái y hệt để đền, ta sẽ sai người đến lấy.”

Chu Minh Ngọc: Thế là thế nào!

Nếu sợ làm bẩn thì lúc đầu đừng đưa ra, đợi người ta dùng xong rồi mới nói lời này, rõ ràng là cố ý.