Tạ Tích lấy quạt gõ hắn một cái, nói: “Huynh tẩu nhà ngươi đều thành thân cả rồi!”
Dương Giản liền giở trò: “Chúng ta cũng sắp rồi mà.”
“Sắp gì mà sắp!” Tạ Tích giật tay áo mình về: “Còn lâu lắm, mẫu thân ta nói rồi, phải giữ ta đến mười tám mới cho xuất giá. Ngươi đừng có ở đây dây dưa với ta.”
Nàng xoay người định bỏ đi, Dương Giản nghe vậy liền quýnh lên, đuổi theo chặn nàng lại: “Sao lại mười tám? Trước đó chẳng phải còn nói là mười sáu sao? Ta đã hứa với bá mẫu rồi mà, sau này thành thân cũng không ngăn cấm nàng về nhà họ Tạ.”
Tạ Tích không để tâm, hỏi ngược lại: “Mười tám thì sao? Con cháu thế gia danh môn toàn thành thân muộn, mười bảy mười tám là chuyện thường. Chẳng phải lục tỷ của ta cũng mười tám mới gả vào nhà ngươi à?”
Dương Giản giận nàng không giữ chữ tín: “Tỷ tỷ là tỷ tỷ, nàng so với tỷ tỷ làm gì? Ta đối xử với nàng đâu có tệ.”
Tạ Tích nghe câu đó liền giận, chất vấn ngay: “Ngươi nói vậy là ý gì? Đừng nói huynh trưởng ngươi đối xử không tốt với lục tỷ của ta nhé?”
Dương Giản vội vàng phủ nhận: “Sao lại không tốt? Huynh trưởng ta quý tẩu tẩu như châu ngọc, tẩu tẩu cũng thường về thăm nhà mẹ đẻ, nàng thấy tẩu tẩu có điểm nào không tốt không?”
Tạ Tích đánh hắn một cái: “Vậy ngươi nói mấy câu đó làm gì? Ta không tin đâu, để ta đi hỏi lục tỷ mới được.”
Việc này cứ thế mà ầm ĩ một trận, Dương Tam Lang và Tạ Lục Nương vốn đang sống rất hòa thuận, nay bị Tạ Tích đột nhiên hỏi tới, bối rối giật cả mình, đợi hỏi rõ đầu đuôi thì vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
Chuyện chưa dừng lại ở đó, cha mẹ hai bên nghe xong còn tưởng phu thê bọn họ sống không hòa thuận, vì thế vừa lo lắng vừa nghi ngờ, mấy phen bóng gió thăm dò khiến phu thê hai người dở khóc dở cười, phải giải thích mấy lần mới yên.
Thế là cha mẹ hai bên trở về nhà, lần lượt gọi Tạ Tích và Dương Giản đến mắng một trận nên thân.
Tạ Tích trong lòng tức tối, mọi tội lỗi đều đổ hết lên đầu Dương Giản, thầm nghĩ nếu không phải do hắn ăn nói linh tinh thì nàng đâu đến mức bị cha mẹ mắng cho một trận, vì vậy mấy ngày liền cố ý không chịu gặp mặt hắn.
Dương Giản ngoan ngoãn nhận lỗi với cha mẹ, lại đích thân đến nhà họ Tạ nhận lỗi với phụ mẫu bên đó.
Phụ mẫu nhà họ Tạ tất nhiên không tính toán với Dương Giản, chỉ cười trêu ghẹo vài câu rồi tha cho hắn. Chỉ là bên phía Tạ Tích lại khó nói chuyện, nàng nổi giận lên là chẳng để ai lọt cửa, mấy lần đều từ chối gặp mặt Dương Giản.
Dương Giản đến mấy lần đều không gặp được người, trong lúc gấp gáp cũng không quản được gì nữa, bị từ chối xong, vừa rời khỏi cổng viện liền quay đầu vòng ra sau trèo tường vào.
Tường nội viện cũng không cao lắm, Dương Giản lại có thân thủ, động tác vừa nhanh nhẹn vừa linh hoạt, mấy bước đã vọt qua tường.
Hắn ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Tạ Tích đang ngồi dưới hành lang tay ôm khung thêu, kim chỉ qua lại không ngừng.
Tạ Tích nghe thấy động tĩnh, ngẩng đầu lên liền trông thấy Dương Giản ló đầu ra từ trên tường, liếc nhìn nàng một cái rồi cười ngây ngô như kẻ ngốc.
Nàng giật mình, kế đó mặt liền sa sầm xuống, thu dọn đồ đạc kéo Tú Thư trở về phòng.
Dương Giản sao có thể để nàng chạy mất, hắn lập tức nhảy phắt xuống khỏi bức tường, bước mấy bước đã chặn trước mặt Tạ Tích, tươi cười chìa tay ra: “Làm gì thế? Đưa ta xem thử nào.”