Chương 42

Hắn cụp mắt, không nói lời nào, chờ gà rừng nướng chín rồi lấy dao xé thịt đưa phần cho nàng.

Chu Minh Ngọc nhận lấy, ăn hết phần của mình.

Gà rừng không có bất kỳ gia vị gì, lại còn hơi tanh, thực sự rất khó ăn.

Năm xưa nàng lưu lạc ở phương Nam, lúc khốn khó nhất cũng từng ăn qua thứ này, còn ngon hơn món Dương Giản nướng nhiều.

Đủ thấy vị công tử này tuy làm việc khuất tất nhưng cuộc sống chưa từng khổ sở. Thế nhưng hiện tại nàng thân mang thương tích, không ăn thì lấy đâu ra sức.

Chu Minh Ngọc cũng không chê bai, vẫn ăn sạch sẽ.

Dương Giản chia cho nàng phần thịt ngon nhất, còn phần mình chỉ ăn hờ hững rồi vứt qua một bên, ngược lại lại vươn tay lấy trái cây nàng hái lúc trước để ăn.

Chu Minh Ngọc liếc thấy, thầm khịt mũi trong lòng.

Vừa rồi không muốn cho nàng hái, giờ lại không chừa cho nàng một quả?

Dương Giản nhìn nàng ăn uống không biểu cảm, tò mò hỏi: “Không khó ăn sao?”

Chu Minh Ngọc khựng lại, câu này nàng biết trả lời sao cho phải?

Dương Giản lại hỏi: “Trước đây ở phương Nam ngươi cũng thường ăn mấy thứ khó nuốt thế này?”

Chu Minh Ngọc khó hiểu, hôm nay sao hắn lại hỏi những chuyện riêng tư thân thiết như thế?

Nàng cúi đầu, mặt không đổi sắc đáp: “Hồi nhỏ làm việc nặng, làm trễ thì không có cơm ăn, có chút cơm thiu ăn đỡ đói là mừng rồi. Sau này đỡ hơn một chút, nhưng ta không kén ăn, chỉ cần là đồ tươi không ôi thiu thì dù khó nuốt mấy đi nữa cũng chịu được.”

Nàng ăn nốt phần còn lại, đặt xương sang một bên.

Dương Giản lấy khăn tay của mình ném cho nàng lau tay, rồi tự mình gom dọn đồ đạc, ra ngoài rửa tay bằng nước mưa.

Chu Minh Ngọc mở khăn tay ra, thoáng ngây người.

Đây là một chiếc khăn vải bình thường, dùng đã lâu nên bị xù lông, không còn mềm mại, cũng chẳng mịn màng.

Chất vải đã phai màu vì giặt quá nhiều lần, nhưng ngay cả như vậy vẫn có thể nhìn ra chủ nhân dùng khăn rất cẩn trọng, quý trọng.

Điều quan trọng nhất là một góc khăn tay thêu một nhành hải đường rất nhỏ.

Chu Minh Ngọc nhìn kỹ mấy lượt, cuối cùng xác nhận đây chính là chiếc khăn nàng từng thêu tặng Dương Giản năm xưa.



Tạ Tích không thích làm nữ công.

Thực ra nàng là một cô nương được giáo dưỡng rất tốt, cái gì nàng cũng biết làm, mà việc gì cũng làm rất khéo, nhưng nàng cũng có sở thích và chán ghét riêng.

Tay nghề thêu thùa của nàng không tệ, song nàng lại không thích phí thời gian quá nhiều vào đó, nên chỉ khi nào buồn chán mới lấy ra làm mấy món lặt vặt cho bản thân.

Dương Giản thì khác.

Khi đó hắn thường bám lấy nàng, bóng gió nói rằng mình đang thiếu cái này cái nọ. Tạ Tích hiểu rõ ý hắn, bị hắn bám dính suốt, bèn bảo hắn đi tìm tỷ muội trong nhà hay nha hoàn làm cho một cái.

Dương Giản lúc đó không vui.

“Ta có vị hôn thê rồi, đi phiền tỷ muội trong nhà làm gì? Ta cũng đâu bảo nàng phải cực nhọc gì nhiều, chỉ cần một túi thơm hay tua quạt đơn giản là được, nàng làm cho ta một cái không được sao?”

Tạ Tích làm sao không biết hắn đang nghĩ gì.

Nàng không vui, liền nói: “Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi tính gì. Ta không muốn làm mấy món riêng tư như thế để ngươi mang theo bên người, đi khoe khoang ngoài kia đâu.”

Dương Giản nắm lấy tay nàng không chịu buông: “Thì đã sao? Mấy huynh trưởng của ta cũng đều mang đồ do tẩu tẩu tự tay làm, có gì ghê gớm đâu? Bọn họ còn ra ngoài khoe khoang nữa kìa.”