Chương 41

Nàng hỏi Dương Giản: “Đại nhân có nhìn thấy tam tiểu thư Trương gia không?”

Dương Giản gật đầu, ra hiệu cho nàng nói tiếp.

Chu Minh Ngọc đành nói: “Ngựa của quận chúa bị hoảng, không dừng lại được. Ngựa ta chạy nhanh hơn, đuổi kịp liền bắn trúng chân ngựa, kéo quận chúa nhảy xuống. Nhưng bên cạnh là sườn dốc, ta không giữ được thăng bằng nên ngã lăn xuống.”

Dương Giản liếc nhìn nàng, hỏi: “Là ngươi tự mình ngã xuống?”

Chu Minh Ngọc gật đầu.

Dương Giản hỏi tiếp: “Nguyên Chi Quỳnh không giữ được ngươi?”

Chu Minh Ngọc đáp: “Sự việc xảy ra quá đột ngột, quận chúa chắc cũng không kịp phản ứng.”

Dương Giản thoải mái ngồi đối diện nàng, vừa trở con gà vừa nói như không: “Chu Minh Ngọc, sự thật thế nào không cần ta hỏi, trong lòng ngươi rõ nhất. Ta chỉ nhắc một câu, đừng thật sự nghĩ Nguyên Chi Quỳnh có lòng tốt.”

Giọng điệu hắn nhàn nhạt như người được nhắc đến chẳng liên can gì tới hắn, chỉ là kẻ qua đường xa lạ.

Trong lòng Chu Minh Ngọc dâng lên một tia bực bội.

Từ sau khi Đoan Vương hồi kinh, mọi người đều nhắc nhở nàng Nguyên Chi Quỳnh không phải người lương thiện.

Nàng tận mắt chứng kiến, tự bản thân trải nghiệm, Nguyên Chi Quỳnh quả thực không còn là một tiểu cô nương tâm tư đơn thuần nữa.

Nhưng nàng vẫn không thể nào thích nổi cảm giác này.

Cảm giác như toàn bộ thế gian đều thay đổi, ai cũng không bận lòng việc bản thân trở nên khác đi. Còn nàng thì bất lực, không thể trách cứ hay chất vấn ai.

Có lẽ cũng chính vì người nhà họ Tạ chưa từng thay đổi, nên mới chết bởi sự thay đổi của kẻ khác.

Chu Minh Ngọc nghiêng đầu đi, giọng lạnh lùng cứng rắn: “Đa tạ đại nhân nhắc nhở, dân nữ sẽ lưu tâm.”

Dương Giản nhìn nàng, bỗng nhiên bật cười: “Chu Minh Ngọc, ngươi không sợ ta thật sao?”

Chu Minh Ngọc quay đầu nhìn hắn, bắt gặp vẻ dịu dàng trong nụ cười, nhưng đôi mắt kia lại lạnh lẽo nghiêm nghị.

Nàng lập tức nhớ lại hôm trước hắn vừa ra tay cho nàng một đao, rồi ném nàng lại trong rừng, vết bầm ở cổ còn chưa tan.

Nàng lập tức trau chuốt lời lẽ: “Dân nữ tất nhiên vẫn kính sợ đại nhân.”

Dương Giản cười nhạt: “Kính sợ ta mà vẫn ăn nói ngông cuồng thế?”

Chu Minh Ngọc gượng cười đáp: “Đại nhân hôm nay cứu ta, có thể thấy tấm lòng nhân hậu. Dân nữ thất lễ, mong đại nhân thứ lỗi.”

Trời đã tối hẳn.

Trong sơn động chật hẹp, ánh lửa nhảy múa phản chiếu trong mắt hắn lúc sáng lúc tối, nhưng lại chẳng mang chút hơi ấm nào.

Dương Giản hỏi: “Ngươi thường lui tới với các gia quyến quan lại, trong đó không ít là người nhà của văn thần thanh lưu. Chẳng lẽ chưa từng nghe bọn họ chửi ta là nịnh thần, là phường đê tiện sao?”

Điều đó tất nhiên là đã từng nghe.

Hoàng đế cần giữ danh tiếng, hoàng gia cần giữ thể diện, trên đời có rất nhiều chuyện không thể để bọn họ trực tiếp ra tay.

Sự tồn tại của Long Trảo Ty chính là để âm thầm dọn sạch chướng ngại trên con đường của hoàng thất.

Dương Giản thân là chỉ huy sứ, tay làm sao có thể sạch sẽ được?

Năm xưa từng có văn thần ngự sử yêu cầu bãi bỏ Long Trảo Ty, thậm chí có kẻ đập đầu vào trụ tự vẫn để can gián. Nhưng đến nay Long Trảo Ty vẫn tồn tại, nếu không phải có tác dụng lớn, hoàng gia sao còn giữ lại?

Nhưng lúc này Chu Minh Ngọc đang ở riêng cùng Dương Giản, chẳng khác nào tính mạng nằm trong tay hắn, tất nhiên sẽ không nói những lời đó.

Nàng chỉ đáp: “Dân nữ chưa từng nghe qua.”

Dương Giản nhìn bộ dạng nàng miệng toàn nói dối, trong lòng cũng hiểu có nói thêm nữa cũng vô ích.