Chương 40

Dứt lời liền quay người rời đi, chỉ mấy bước đã khuất bóng.

Chu Minh Ngọc thấy hắn thật sự đi xa rồi, lúc này mới yên tâm thở phào, từ từ cởϊ áσ để lộ ra vết thương dài bên hông.

Hôm nay nàng mặc quần áo màu sẫm, lại dính đầy máu và bụi bặm nên không dễ thấy. Suốt dọc đường nàng dùng tay phải đè lên vết thương để cầm máu, hiện tại miệng vết thương thê thảm vô cùng.

Chu Minh Ngọc xé một mảnh lớn phần trong váy vẫn còn sạch sẽ, đổ thuốc trị thương Dương Giản đưa lên đó rồi ấn miếng vải lên vết thương, sau cùng băng bó cẩn thận.

Thuốc của Dương Giản hiệu lực mạnh, đau đến mức Chu Minh Ngọc suýt không chịu nổi, tay cũng run lên, nhưng hiệu quả lại rất tốt, chẳng bao lâu máu đã cầm lại.

Một phen dày vò khiến Chu Minh Ngọc toàn thân kiệt sức, nàng tựa vào vách đá nghỉ ngơi.

Trước khi mưa lớn hơn, Dương Giản cuối cùng cũng quay lại, một tay ôm một bó các cành cây, tay kia xách theo một con gà rừng.

Thấy nàng mặt mày trắng bệch, hắn vừa nhóm lửa nhanh chóng vừa hỏi: “Còn chịu nổi không?”

Chu Minh Ngọc hé mắt đáp: “Đại nhân còn viên thuốc kia không?”

Nàng cảm thấy bản thân thật sự không còn bao nhiêu khí lực.

Dương Giản nhíu mày, lại lấy ra một viên: “Thuốc này dược tính mạnh, hôm nay ngươi đã uống hai viên, không thể uống thêm. Ngươi tự xem tình hình của mình mà quyết định đi.”

Chu Minh Ngọc ừm một tiếng, không chút do dự bỏ vào miệng.

Dương Giản nhóm lửa xong rất nhanh, lấy một cành cây cứng chống ở cửa động, treo áo choàng ướt lên, một mặt hong khô, một mặt chắn gió.

Chu Minh Ngọc nhìn động tác của hắn, ngập ngừng một lúc vẫn lên tiếng: “Loại vải này mà gặp nước không thể hong bằng lửa, nếu không sẽ nứt ra.”

Dương Giản liếc nàng một cái, thản nhiên nói: “Không sao, Chúc đương gia nhà ngươi có tiền.”

Vải của quan phục bọn họ mặc đều là Phồn Ký cung cấp.

Chu Minh Ngọc im lặng.

Tài sản của Chúc Hàm Chi có thể nói là sánh ngang quốc khố, thế nhưng lại vô cùng keo kiệt, không biết sau này có vì việc Dương Giản lãng phí mà giận lây sang nàng không.

Nếu là thật, nàng nhất định sẽ đổ hết trách nhiệm lên đầu Dương Giản.

Dương Giản không ngừng tay, cởi ngoại bào ướt của mình ra cũng để sang một bên hong lửa, chỉ chừa lại lớp áσ ɭóŧ đen bên trong.

“Quần áo ngươi có bị ướt không?”

Hắn quay đầu hỏi Chu Minh Ngọc.

Chu Minh Ngọc lắc đầu bảo không, áo choàng của Dương Giản chống nước rất tốt, đã quấn chặt nàng lại, ngoài việc vạt áo có hơi ướt thì những chỗ khác đều vẫn khô ráo.

Dương Giản liếc nhìn, không nói gì, vén phần vạt áo ẩm ướt của nàng đặt xuống đất, không để dính vào vết thương.

Sau đó rút con dao găm của Chu Minh Ngọc ra bắt đầu xử lý con gà rừng.

Động tác của hắn nhanh nhẹn chuẩn xác, lực tay ổn định, chẳng bao lâu đã làm sạch gà rồi xiên lên nướng trên lửa.

Trong lúc làm việc, hắn vẫn trò chuyện với Chu Minh Ngọc.

“Nguyên Chi Quỳnh rốt cuộc là chuyện gì? Sao ngươi và nàng ta lại chạy đến tận mép vực?”

Chu Minh Ngọc cân nhắc lời: “Ta và tam tiểu thư nhà Đại Lý Tự Thiếu Khanh cưỡi ngựa bên bờ sông, tình cờ gặp được quận chúa. Quận chúa mời chúng ta đi dạo, trong rừng thấy được một con nai, quận chúa liền đuổi theo, giữa chừng ngựa bị kinh hãi, lao thẳng về phía vách núi. Tam tiểu thư cưỡi ngựa không giỏi, ta bèn bảo nàng ấy quay lại tìm người, còn mình thì đuổi theo quận chúa.”