Chương 39

Chu Minh Ngọc khó xử nằm trên lưng Dương Giản.

Nàng mà nằm sát vào lưng hắn thì phần trước ngực sẽ áp chặt lên tấm lưng rộng lớn cứng rắn, vừa ngượng lại vừa đau vì bị đè ép.

Vì thế Chu Minh Ngọc cố tình nghiêng người ra sau một chút để giữ khoảng cách, nàng cảm nhận rõ được vì vậy mà Dương Giản phải tốn sức hơn.

Dương Giản không nói gì, chỉ là Chu Minh Ngọc tự mình không trụ được bao lâu đã cảm thấy mệt rã rời.

Trên người nàng có không ít vết thương, vai lại đau, gắng gượng giữ nguyên tư thế đó chỉ khiến miệng vết thương liên tục bị kéo căng, vừa mỏi mệt vừa đau đớn.

Chu Minh Ngọc chỉ cầm cự được một lúc rồi âm thầm thu người lại, cuộn tròn hơn.

Dương Giản cảm nhận được động tác của nàng, lúc này mới khẽ cười, hỏi: “Không tránh nữa à?”

Chu Minh Ngọc dùng tay trái lành lặn bám lấy vai hắn, mặt vùi lên mu bàn tay, cứng miệng nói: “Ta có tránh đâu.”

Dương Giản bế nàng nhích lên một chút, trầm giọng: “Trời sắp tối rồi, xem chừng còn có mưa. Nếu ta không tìm được chỗ nghỉ chân thì ngươi cũng chịu thiệt, ngươi ngoan ngoãn nằm yên không được sao?”

Chu Minh Ngọc lúc này đã không còn hơi sức đâu nữa. Hiệu lực của viên thuốc lúc nãy cũng dần tan, cảm giác mơ hồ mơ màng lại kéo tới.

Nàng nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nằm yên trên lưng hắn, cố gắng không đυ.ng vào vết thương, cũng không quan tâm chuyện khác nữa.

Hồi nhỏ nàng cũng từng được hắn cõng, bây giờ cõng thêm lần nữa thì có sao?

Dương Giản cảm thấy nàng đã nằm yên, nhưng lại không nghe nàng đáp lời. Hắn liếc mắt nhìn sang cũng chẳng thấy được mặt nàng, thế là đưa tay nhéo nàng một cái.

“Chu Minh Ngọc!”

Dương Giản xuống tay không nhẹ, lại nhéo ngay trên đùi nàng, đau đến nỗi Chu Minh Ngọc bật ra một tiếng rên khe khẽ.

“Đại nhân làm gì vậy?”

Nàng lập tức vung tay, hằn học đấm mạnh vào vai Dương Giản một cái.

Dương Giản khẽ thở dài, nghiêm giọng hỏi: “Ngươi rơi xuống kiểu gì?”

Chu Minh Ngọc lí nhí đáp: “Trượt chân.”

Nàng không muốn nhắc tới chuyện này, liền vỗ nhẹ lên vai Dương Giản, chỉ về phía trước: “Đại nhân, trên cây kia có quả ăn được.”

Dương Giản liếc mắt nhìn theo, thấy đúng như lời nàng nói liền bước tới nghiêng người để Chu Minh Ngọc tiện tay hái quả.

Quả còn cứng, không lo bị bóp nát. Chu Minh Ngọc hái liền mấy quả nhét vào khoảng trống giữa nàng và Dương Giản.

Dương Giản bị cấn khó chịu, thấy nàng hái được mấy quả rồi thì dứt khoát quay người bước đi.

Chu Minh Ngọc vội nói: “Đại nhân, chừng này không đủ cho chúng ta ăn đâu.”

Dương Giản bước càng nhanh hơn: “Vậy là đủ rồi, trời sắp mưa rồi.”

Dương Giản nói không sai, quả nhiên chưa đi được bao xa trời đã bắt đầu mưa lất phất.

“Áo choàng có mũ, ngươi với được không?”

Chu Minh Ngọc đáp là được, ngoan ngoãn kéo mũ trùm đầu lên.

Nàng rất ghét trời mưa, áo choàng này là loại vải chống thấm, nếu có thể che được mưa thì nàng tuyệt đối không muốn mình phải chịu ướt.

May mà Dương Giản chẳng mấy chốc đã tìm thấy một hang đá nhỏ. Hắn cõng Chu Minh Ngọc bước vào, cẩn thận đặt nàng xuống, đỡ nàng ngồi tựa vào vách đá phía trong.

Dương Giản lấy ra hỏa chiết tử, châm lửa soi xét. Hang động này không lớn nhưng khá sạch sẽ, không ẩm thấp, cũng không có côn trùng hay rắn rết.

Hắn đưa hỏa chiết tử cho Chu Minh Ngọc: “Ngươi ngồi tạm ở đây, ta đi nhặt ít cành khô nhóm lửa.”

Hắn lại lấy thêm một lọ thuốc ném cho nàng.

“Trên người có chỗ nào bị rách, nếu bất tiện thì tự xử lý trước đi.”