Chương 38

Không biết có phải do viên thuốc của Dương Giản có tác dụng hay không, thân thể Chu Minh Ngọc đã không còn rã rời như lúc trước.

Nàng hỏi hắn: “Dương đại nhân, nằm thế này không thoải mái, ngài có thể đỡ ta ngồi dậy được không?”

Dương Giản hỏi: “Xương cụt ngươi vẫn ổn chứ?”

Chỗ đó hắn chưa kịp kiểm tra.

Chu Minh Ngọc hơi bực: “Ổn!”

“Giơ tay lên.”

Dương Giản đỡ lấy cánh tay còn lành lặn của nàng khoác lên cổ mình, cúi người tránh va vào chỗ thương, vòng tay rắn chắc mà hữu lực ôm lấy nàng, đỡ nàng ngồi tựa lưng vào sườn đất phía sau.

Chu Minh Ngọc vừa ngồi vững liền rút tay lại, hơi nghiêng người tránh ra, ánh mắt nhìn sang hướng khác, chỉ lạnh nhạt để lại một câu: “Đa tạ đại nhân.”

Dương Giản cảm nhận được động tác xa cách đó, khẽ liếc nhìn nàng một cái, nhưng cũng không nói gì thêm, quay người đi tìm vật liệu băng bó.

Chu Minh Ngọc thấy hắn rời đi, lúc này mới tháo bao da của đoản đao, rút khăn tay trên người ra quấn quanh nó, sau đó cắn chặt.

Tay trái nàng lần mò lên vai phải, xác định đúng vị trí, mạnh mẽ bẻ một cái.

Chu Minh Ngọc đau đến mức bật ra một tiếng rên khẽ, trong thoáng chốc mồ hôi túa ra khắp người, toàn thân run rẩy không thể khống chế.

Nàng gắng gượng hít sâu, điều chỉnh hơi thở hồi lâu mới dần bình tĩnh lại, sau đó nhả vỏ đao trong miệng ra.

Cánh tay phải vẫn đau nhức, nhưng may mắn là đã có thể cử động. Nàng dùng tay kia đỡ lấy tay phải, vừa chịu đựng cơn đau nhức lan khắp thân thể vừa kiên nhẫn chờ Dương Giản quay về.

Dương Giản không để nàng đợi quá lâu.

Chẳng mấy chốc đã trở lại, mang theo mấy cành cây lớn chắc chắn. Thấy Chu Minh Ngọc đang tựa mắt nghỉ ngơi, hắn bước đến gọi nàng tỉnh lại: “Ta xử lý vai ngươi trước…”

Tay hắn vừa đặt lên vai nàng liền khựng lại.

Chu Minh Ngọc gạt tay hắn ra: “Ta đã tự nắn lại rồi, đúng như đại nhân nói, không có gì nghiêm trọng.”

Ánh mắt sâu thẳm của Dương Giản lại thoáng qua một tia kỳ dị.

Hắn lui lại, giúp nàng cố định cổ chân phải: “Ngươi là nữ nhi, sao có thể tự mình nắn khớp như vậy?”

Dương Giản ra tay không nặng, nhưng Chu Minh Ngọc vẫn cảm thấy đau, chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn.

“Thói quen rồi.”

Dương Giản không ngẩng đầu lên: “Loại chuyện này sao lại có thể quen được?”

Chu Minh Ngọc bĩu môi, đáp: “Trước đây từng làm a hoàn tạp dịch, thường phải khiêng vác vật nặng, bị chửi bị đánh là chuyện cơm bữa. Lúc đó còn nhỏ, sức không chịu nổi nên để lại tật dễ trật khớp. Về sau bị nhiều, ta tự học được cách nắn lại.”

Tay Dương Giản khựng lại thoáng chốc, Chu Minh Ngọc liếc mắt nhìn, cho rằng hắn đang thiếu dây buộc cố định, bèn đưa thắt lưng của mình qua: “Dùng cái này cột đi.”

Dương Giản thấy tay nàng đầy vết rách nhỏ, khẽ nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nàng.

Chu Minh Ngọc tưởng mình nói chuyện quá ngạo mạn, chọc giận vị công tử quen sống an nhàn trước mặt, vội hạ giọng: “Làm phiền đại nhân.”

Dương Giản hừ lạnh một tiếng, nhận lấy thắt lưng giúp nàng cố định lại.

Trời đã dần tối, chốc nữa thôi sẽ khó nhìn thấy đường. Dương Giản nói: “Người của ta không đi theo, đêm nay chúng ta phải tìm chỗ nghỉ trước, ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.”

Hắn cúi người, đưa tay về phía Chu Minh Ngọc.

Chu Minh Ngọc tưởng hắn định kéo tay nàng đứng dậy, vội đưa tay trái ra. Nào ngờ tay hắn lại trực tiếp lướt qua, một tay đỡ lưng, một tay ôm eo, nhấc bổng cả người nàng lên.

Hắn sức mạnh dồi dào, động tác dứt khoát lại vô cùng ổn định.

Chu Minh Ngọc bị bất ngờ, khẽ hô lên một tiếng, chân lành đứng không vững, cả người đổ nhào vào lòng Dương Giản.

Dương Giản không buông tay, đỡ nàng đứng thẳng rồi mới chậm rãi lùi lại, giữ lấy cánh tay nàng: “Có động tới vết thương không?”

Chu Minh Ngọc cảm thấy Dương Giản rất kỳ lạ.

Tất cả hành vi của hắn hôm nay đều quá bất thường, khiến nàng nảy sinh nghi ngờ về ý đồ của hắn.

Hoặc là hắn có mưu đồ gì đó, hoặc là đã nhận ra thân phận thật của nàng.

Trong lòng nàng bài xích sự tiếp cận của Dương Giản, đứng vững rồi liền rút tay về: “Đa tạ đại nhân, không có.”

Dương Giản cũng không nói thêm gì, chỉ tháo áo choàng đen trên người ra đưa cho nàng, bảo nàng khoác lên.

Chu Minh Ngọc do dự, không nhận: “Đây là quan phục của đại nhân.”

Dương Giản đáp: “Không phải quan phục, là áo dùng để che giấu hành tung khi gϊếŧ người.”

Chu Minh Ngọc: “...”

Trên mặt nàng lộ vẻ cau có như ghét bỏ mà vẫn phải nhẫn nhịn. Khóe môi Dương Giản giật giật, sau đó lại cứng rắn đè xuống: “Khoác vào đi, ta mặc thì khó cõng ngươi.”

Chu Minh Ngọc lập tức nói: “Ta có thể tự đi.”

Dương Giản cười khẽ: “Dựa vào cái chân này của ngươi sao?”

Chu Minh Ngọc do dự một lát, không cãi nữa, đành khoác áo choàng vào, nói với Dương Giản: “Làm phiền đại nhân.”

Dương Giản khom người, vững vàng cõng nàng lên lưng.