Chương 37

Bước chân hắn rất gấp, song lại nhẹ nhàng vô cùng, mặt đất ngổn ngang đầy đá vụn và cây gãy, vậy mà hắn vượt qua từng thứ một cách dễ dàng.

Hắn nhanh chóng áp sát Chu Minh Ngọc, đưa tay vén một mảng dây leo đang rũ xuống trước mắt, ánh mắt lập tức rơi xuống người nàng, rồi bỗng khựng lại, toàn thân im bặt không động đậy.

Chu Minh Ngọc cố gắng mở mắt nhìn, cuối cùng cũng thấy rõ dung mạo hắn.

Khuôn mặt hắn điềm tĩnh, ánh mắt thâm sâu khó lường, không đoán ra được tâm tình. Chỉ có đôi môi là mím chặt, ẩn nhẫn những nhịp thở dồn dập biểu lộ sự vội vã trong suốt quãng đường hắn vừa trải qua.

Trong lòng nàng thầm nghĩ sao hắn lại đến đây?

Nàng chậm rãi mở lời: “Dương đại nhân.”

Trong ráng chiều chạng vạng u ám, nàng lần đầu tiên thẳng thắn nhìn vào mắt hắn, để hắn cũng lần đầu tiên thấy rõ ánh mắt của nàng.

Dương Giản nhìn nàng, trầm mặc hồi lâu mới thấp giọng đáp một tiếng: “Ừm.”

Chu Minh Ngọc nghe thấy hắn đáp lời, chẳng hiểu sao đáy lòng lại nhẹ nhõm đôi phần. Cảm giác thả lỏng đó khiến mí mắt càng thêm nặng nề.

Nàng chậm rãi khép mắt lại.

Dương Giản lập tức bước tới, nửa quỳ xuống bên cạnh nàng, đưa tay ra nhưng lại không dám chạm vào. Hắn chỉ vội lấy ra một chiếc bình sứ nhỏ từ bên hông, đổ một viên đan dược đưa tới bên môi Chu Minh Ngọc.

“Há miệng.”

Chu Minh Ngọc nghe thấy giọng hắn lạnh nhạt liền mở mắt ra, hơi nghiêng đầu hỏi: “Thuốc gì vậy?”

Dương Giản cười khẩy: “Độc dược.”

Chu Minh Ngọc lập tức quay đầu, nhắm mắt lại: “Vậy thì ta không uống.”

Dương Giản: “…”

Hắn không tiếp tục trêu chọc nàng nữa, lại đưa viên thuốc đến: “Uống đi, giữ được mạng, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi đây.”

Chu Minh Ngọc lại nghiêng mặt né tránh, nghi ngờ hỏi: “Lần này ta lại vô tình làm lỡ việc của đại nhân sao?”

Dương Giản bị câu này chọc giận đến nghẹn lời, nàng lại còn nói thêm một câu: “Đại nhân cũng thấy rồi, lần này thật sự không phải ta cố ý, ta có thể coi như chưa từng gặp ngài.”

Dương Giản lần này đã mất kiên nhẫn, đưa tay giữ lấy cằm nàng nhét thuốc vào miệng, rồi thử đỡ lấy cánh tay nàng.

“Bị thương ở đâu?”

Nàng còn chưa kịp trả lời, tay hắn đã chạm đến vai phải nàng. Chu Minh Ngọc lập tức nhíu mày, bật lên một tiếng đau đớn.

Ánh mắt Dương Giản dõi theo, lúc này mới thấy trên tay nàng đầy máu đã khô, còn siết chặt một thanh đoản đao.

Hắn cau mày, đưa tay định gỡ ra.

Chu Minh Ngọc cũng không còn sức phản kháng, chỉ nói: “Đừng làm mất đoản đao của ta.”

Dương Giản hỏi: “Ngươi là một cô nương, mang đoản đao làm gì?”

Chu Minh Ngọc cười nhạt: “Nếu hôm nay ta không mang theo đoản đao, chẳng phải đã chết ở đây rồi sao?”

Dương Giản cất đoản đao, đưa tay kiểm tra thương thế trên vai nàng. Thấy xương còn nguyên, chỉ là dùng lực quá mức nên đã trật khớp, âm thầm thở phào.

Hắn tiếp tục kiểm tra dọc xuống, xác nhận đốt sống cổ và thắt lưng không có gì đáng ngại, những nơi khác chỉ là vết thương ngoài da, không tổn thương đến xương cốt.

Nàng quả thật rất biết cách bảo vệ bản thân, từ vách núi cao như vậy ngã xuống mà chỉ bị thương nhẹ.

Chỉ có bàn chân phải là bị gãy xương thật sự.

Dương Giản nhìn Chu Minh Ngọc đã khép mắt, khẽ vỗ vào mặt nàng.

Chu Minh Ngọc không kiên nhẫn hỏi: “Làm gì vậy?”

“Chưa chết là tốt rồi.”

Hắn thở hắt: “Mạng ngươi lớn, ngoài vài chỗ trầy xước thì không đáng ngại. Vai phải trật khớp, chân phải bị gãy xương. Ngươi đừng cử động, ta đi tìm ít vật liệu cố định chân ngươi lại trước.”