Chương 25

Giọng nàng khàn đặc do bị hắn bóp cổ quá lâu, nói một câu lại ho vài tiếng.

Nàng nhịn không được, đưa tay che cổ xoa nhẹ.

Dương Giản vẫn đứng đối diện nàng, dưới ánh trăng, xuyên qua bóng cây quan sát nàng.

Gương mặt không giống, đến giọng nói cũng không.

Dương Giản thật ra từng nghĩ đến khả năng cây quạt kia hoàn toàn là do có người cố ý sắp đặt, mượn mối quan hệ năm xưa giữa hắn và Tạ gia để dò xét thử.

Có thể là Nguyên Chi Quỳnh cố ý mang ra vật cũ của Tạ Tích, muốn xem thử tính tình hắn hiện tại ra sao, có khác biệt gì so với quá khứ.

Mậu Võ đã tra xét sinh hoạt và phòng của Chu Minh Ngọc. Phạm vi giao du của nàng rất sạch sẽ, ngoài những lần đến quan phủ để đo y phục cho phu nhân, ngày thường chỉ làm việc trong tú phường, hiếm hoi lắm mới ra ngoài mua kim chỉ.

Trong phòng nàng cũng không có gì đặc biệt, khế ước và ít bạc phòng thân đều khóa trong tủ, lục soát qua cũng không thấy có gì khả nghi.

Mậu Văn cũng đã từ phương Nam truyền tin về. Quá khứ của Chu Minh Ngọc vô cùng bình thường, xuất thân từ dân nghèo, bị bán đi làm tì nữ, gian nan đổi mấy đời chủ nhân thì mới gặp được Chúc Hàm Chi.

Tư liệu không thể xem là đầy đủ, nhưng cũng không đến nỗi có sơ hở quá lớn. Mậu Văn tra xét từng thứ một cũng không phát hiện điểm nào khả nghi.

Nàng thực sự không có liên hệ gì với Tạ Tích.

Có thể cây quạt kia chỉ là một chiêu trò của người khác mà thôi.

Thế nhưng hắn vẫn muốn tự mình nhìn cho rõ.

Trong những người còn sống trên đời này, nếu còn có ai ghi nhớ Tạ Tích thì hắn nhất định là một trong số đó.

Chỉ đáng tiếc điều hắn còn nhớ chỉ là dáng vẻ của nàng trước năm mười hai tuổi, mà nay đã tám năm trôi qua.

Dương Giản nhìn bộ dạng né tránh của Chu Minh Ngọc như muốn cách mình ba trượng, bỗng lên tiếng: “Ta là Dương Giản, chỉ huy sứ Long Trảo Ty.”

Chu Minh Ngọc không ngờ hắn vừa mở miệng đã nói ra câu đó, lập tức đưa tay bịt tai, nhưng đã chậm một bước.

Nàng nghiêng người, giậm mạnh chân, vừa tức vừa cuống, nhưng giọng nói vẫn đè thấp: “Ngươi đừng nói, đừng nói nữa! Ta đã nói là ta không nghe thấy gì cả rồi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì hả!”

Nàng thật sự sắp bị Dương Giản chọc cho tức chết rồi!

Người này hạ quyết tâm muốn lấy mạng nàng sao? Bằng không vì sao cố tình dằn vặt nàng ở đây?

Nghe nói bọn mèo hoang dù no bụng vẫn thích vờn chim, không phải để ăn mà chỉ để mua vui.

Nàng cảm thấy mình chính là con chim nhỏ vô tội kia, chỉ đành cam chịu bỏ mạng.

Thậm chí còn nghĩ có khi nào Chúc Hàm Chi biết hôm nay ở đây có chuyện như vậy nên cố ý sai nàng đến để chịu khổ?

Dương Giản thầm nghĩ trong bụng: “Rốt cuộc là ai nói nàng nhát gan, làm việc cẩn trọng? Nhìn nàng nhảy dựng gào thét như thế, chẳng phải to gan lắm sao?”

Còn dám lấy Chúc Hàm Chi ra để uy hϊếp hắn?

Chúc Hàm Chi có mấy cái mạng chứ?

Dương Giản cố ý nói: “Ngươi nghe lời ta, ta có thể tha mạng cho ngươi.”

Chu Minh Ngọc thoáng khựng lại, do dự hỏi: “Ngươi muốn làm gì?”

Dương Giản hỏi lại: “Chịu nghe không?”

“Các hạ cứ nói.”

“Muộn rồi.” Dương Giản lập tức ra tay, động tác nhanh như chớp bắt lấy tay nàng bẻ ra sau lưng, áp chế nàng đi thẳng vào rừng cây bên cạnh.

“Đã bảo ngươi mở mắt ra, ai bảo ngươi không nghe?”

Xong! Rồi!